Một luồng ánh sáng mông lung lượn lờ, bốc hơi mịt mù bao phủ quanh người một sinh linh nhỏ bé, thoạt nhìn vô cùng thần bí.
Mọi người kêu lên sợ hãi, đây là hậu đại của thần linh Thượng Cổ, cả đám xông lên trước muốn cướp về mình.
"Đừng cướp!"
Cả người nhóc tỳ vàng óng bộc phát ra hàng nghìn tia điện bảo vệ bản thân, xông mạnh ra ngoài muốn thoát khỏi vòng vây.
"Để lại Ấu Thần!" người khổng lồ Ngân Huyết quát to, mặc dù hắn biết không địch lại và e ngại thiếu niên nhân tộc này, thế nhưng giờ đâu thể lo nhiều đến thế, mọi người cùng lên chẳng nhẽ không chặn lại thằng kia được sao?
Hắn vung ra một bàn tay lớn, Phù Văn lấp lóe một vùng rừng rực đập về phía trước, như muốn ép nhóc tỳ thành thịt vụn. Đồng thời, Vũ Vương cũng không cam lòng lùi lại, đôi cánh rách nát kia bắn ra hai tia thần mang muốn chém rớt hai tay của nhóc tỳ.
"Để lại hậu đại thần linh!" Những người khác cũng đều hét lớn cùng ra tay, các loại bảo thuật bay múa, vùng đồi núi bỗng chốc sáng lạn không gì sánh nổi, mưa ánh sáng lượn lờ.
"Ồ!"
"Chuyện gì xảy ra thế?"
Ngay trong phút chốc, mọi người đều cảm thấy không đúng lắm, bảo thuật đều mất đi hiệu lực, mưa ánh sáng thế mà bị hấp thu, tia điện đều biến mất, tất cả đều chui vào trong lòng nhóc tỳ, bị luồng sương ánh sáng mịt mờ này nuốt mất.
"Là Ấu Thần, nó đang hấp thu sức mạnh để trưởng thành!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-gioi-hoan-my/2011090/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.