“đúng vậy”. đinh tiểu vân sững sờ một chút, sau đó gật đầu nói.
“như vậy, ngươi sẽ làm theo lời mình nói chứ?”. lạc cảnh thiên hỏi.
“đúng”. đinh tiểu vân đáp.
“tốt, như vậy từ nay ngươi liền đi theo sở như mộng đi”.
Vốn dĩ đám người đang nghĩ lạc cảnh thiên sẽ nói ra lời nào đó thô bỉ, nhưng là họ không nghĩ tới lại là đáp án này.
Trước sự sửng sốt của họ, lạc cảnh thiên đi tới bên cạnh sở như mộng hạ giọng nói.
“ta giúp ngươi được đến đây thôi”.
Nói xong, hắn liền cười một tiếng, đưa tay vỗ đầu sở như mộng một cái, cười cười, hắn liền đi tới phía trước, nhìn về phía xích hồ thành, cầm lên chai rượu uống một ngụm.
Sở như mộng hơi ngẩn ra, ánh mắt hắn mang theo vẻ cảm kích nhìn lạc cảnh thiên.
Tuy nhiên hắn thật là có chút tình cảm với đinh tiểu vân, nhưng nếu như thật sự lạc cảnh thiên muốn cùng đinh tiểu vân phát sinh quan hệ “hữu nghị”, hắn sẽ đem loại tình cảm này giết chết từ trong trứng nước.
Đây là lý tính, trong nội tâm của hắn, lạc cảnh thiên so với đinh tiểu vân quan trọng hơn nhiều lắm. nữ nhân trong thiên hạ không thiếu, không cần thiết vì một nữ nhân mà mình có hảo cảm đi cùng huynh đệ của mình náo mâu thuẫn, không đáng.
Nhưng mà lạc cảnh thiên ban đầu đưa ra cái điều kiện kia với đinh tiểu vân, ra là vì hắn. điều này làm cho sở như mộng có chút cảm động.
Mà phía sau, tiêu nhược thủy ánh mắt lấp lóe, không biết đang suy nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-gioi-duy-nhat-phap-su/4076093/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.