Khi Phương Cần đẩy cửa tiến vào, chị ta nhìn thấy Trần Thần đang ngồi trên sofa bèn thuận miệng hỏi: “Trong nhà có khách tới à?”
Trần Thần ngẩng đầu, sau khi “vâng” một tiếng thì thấp giọng nói: “Ban nãy em gặp chút chuyện trên đường, có người đưa em trở về.”
Phương Cần bỏ ba lô trên lưng xuống đặt trên sofa, đang muốn hỏi cô gặp chuyện gì thì trông thấy hộp thuốc nằm bên cạnh, chị ta lập tức hỏi: “Em bị thương hả? Sao lại thế?”
Trần Thần vốn không định kể chuyện này với Phương Cần, ai ngờ Phương Cần nhìn một cái thấy được hộp thuốc, cứ hỏi tới cùng, cuối cùng cô đành kể lại chuyện đã xảy ra với Phương Cần.
Phương Cần tức giận bật dậy tại chỗ, nổi giận nói: “Đồ vô lại.”
Chị ta đang mắng gã đàn ông Anh Quốc hại Trần Thần bị thương.
Trần Thần gật đầu nói: “Đúng vậy, đồ vô lại.”
Nếu không phải gã vô lại này cô cũng không gặp phải Bùi Tri Lễ, sẽ không nhớ đến đủ thứ hồi ức. Đối với Trần Thần, đáy lòng luôn sóng yên gió lặng thoải mái đột nhiên bị sóng lớn dâng trào.
Phương Cần vươn tay vỗ vai cô, bất đắc dĩ nói: “Chị ở nước ngoài nhiều năm rồi, coi như đã nhìn rõ. Có một số người da trắng vẫn mang lòng dạ kiêu căng ngạo mạn, xem thường người da đen, khinh bỉ Châu Á.”
Nói tới đây, Phương Cần khựng lại.
Chị ta nhìn Trần Thần nghiêm túc nói: “Chị khuyên em đừng sợ, cũng đừng chùn chân. Đụng phải người như thế em hãy lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-gioi-den-trang-sac-mau-cua-anh/2962288/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.