Chương trước
Chương sau
Khi thời gian đếm ngược đến cái chết đến càng gần, ta càng yếu đi.

Phất Liễu cẩn thận nấu cháo cho ta, nhưng ta chỉ uống một ngụm, và sau đó không thể nào ăn thêm được nữa.

Vốn tưởng rằng ta sẽ dành những khoảnh khắc cuối cùng của mình ở Phất Tinh Điện một cách yên bình, nhưng khi đêm xuống, Đế Trường Thanh lại đến.

Chàng đến với tâm trạng tốt, muốn ăn cùng ta. "Linh Hi, có lẽ đã lâu chúng ta mới ăn cùng nhau nhỉ? Hôm nay chúng ta sẽ ăn lẩu, món mà nàng thích nhất."

Trường Thanh luôn như vậy, hôm nay chàng làm ta tổn thương đến cùng cực, rồi ngày hôm sau dường như quên hết mọi chuyện.

Hoặc có lẽ chàng chưa bao giờ để ý đến những điều làm ta đau khổ đó.

Ta im lặng nhìn Đế Trường Thanh ra lệnh cho mọi người đốt bếp đồng, sau đó sắp xếp đủ loại đồ ăn lên bàn.

Đây là cách mà ta đã dạy cho chàng ăn.

Đáng tiếc cổ đại không có ớt, chỉ có thể nấu lẩu không cay.

Nhìn nồi nước bốc khói, ta chợt nhớ món lẩu cay quê hương.

Sau khi ta chết, liệu ta sẽ quay về thế giới ban đầu hay sẽ biến mất hoàn toàn?

Mười hai năm rồi, có lẽ... không thể quay lại được nữa rồi phải không?

Ta giống như một hồn ma lang thang, cô độc giữa thế giới này.

Không có đường quay lại.

Nghĩ tới đây, lòng ta như bị dội nước sôi, đau đến mức gần như nghẹt thở.

Đế Trường Thanh gắp một miếng thịt vào bát ta, cười dịu dàng: “Ăn đi!”

Ta không có cảm giác thèm ăn, lại có chàng bên cạnh, ta cố ăn hai miếng nhạt nhẽo, nhưng thức ăn vừa nuốt xuống lại đột ngột khiến ta nôn tất cả ra.

Đế Trường Thanh thấy thế, tự tay rót một tách trà đưa lên miệng ta.

Sau khi uống một ngụm trà nóng, ta càng nôn nhiều hơn.

Đế Trường Thanh lập tức lạnh giọng nói: “Truyền Thái y đi!”

Toàn thân ta run lên, ta yếu ớt ngẩng đầu lên nhìn chàng, lại va vào 1 ánh mắt sâu thẳm.

Sau ngần ấy năm bên nhau, ta và chàng vẫn có những lần hiểu ý nhau ít ỏi.



Ta đè nén sự cay đắng trong mắt, cười giễu cợt: “Yên tâm, thuốc chưa bao giờ ngừng.”

Mộng Ngọc không muốn ngủ với chàng nên chàng cũng không ép buộc cô ấy.

Nhưng Trường Thanh là một người đàn ông bình thường, sẽ luôn có nhu cầu.

Ta trở thành người thay thế cho chàng trút giận trong vô số đêm nhục nhã.

Sau khi trút giận xong, chàng ăn mặc gọn gàng rời đi, nhưng ta còn chưa kịp mặc quần áo đã phải uống hết món súp tránh thai cung nữ mang đến.

Ta cũng từng tức giận, từng đau khổ hỏi chàng tại sao.

Đế Trường Thanh chỉ bình tĩnh nhìn ta, nhẹ nhàng nói: “Ai biết đứa trẻ do quái vật sinh ra có trở thành 1 quái vật khác không?”

Chỉ một câu nói mà trái tim ta tan nát, toàn bộ mong đợi tan thành mảnh vụn.

Sau đó, không cần ai thúc ép, ta tự nguyện uống chén canh đó.

Đế Trường Thanh nhìn ta và khen: “Thật là một đứa bé ngoan!”

Ta nhẹ nhàng cười mỉm.

"Mẫu thân là một người lạ thường, phụ thân là một tên điên. Nếu một đứa trẻ sinh ra như vậy, nó sẽ phải đối diện với kết cục gì."

Vẻ mặt vốn đã bình tĩnh của Đế Trường Thanh bỗng nhiên tối sầm lại.

“Tên điên à?” Chàng kéo ta vào lòng, kẹp chặt cằm và nhìn vào mắt ta.

Một lúc sau, chàng mới cười: “Nàng nói đúng, ta điên rồi.”

Ta quay đầu đi, không muốn đối mặt với chàng.

Không để ý, cổ ta bị chàng cắn mạnh, đỉnh răng sắc nhọn xâm nhập vào da thịt, đau đến tận tim.

Ta vô thức giơ tay lên đẩy ra, lại bị Đế Trường Thanh tóm lại.

Chàng nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng, giữ chặt tay ta.

Tiếng quần áo bị xé toạc vang lên.

[Đếm ngược đến cái chết - 3 ngày, 20 giờ, 18 phút và 23 giây. 】

-------------------



Vị Ương cung cho người truyền tin, nói Hạ Mộng Ngọc muốn gặp ta.

Ta lưỡng lự một lúc rồi vẫn đi.

Sắc mặt Hạ Mộng Ngọc đã khá hơn rất nhiều, khi nhìn thấy ta, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh lùng như trăng sáng.

"Trước kia ta quá hẹp hòi, oán hận người khác. Cảm ơn tỷ tỷ đã cứu ta, bất chấp ân oán trong quá khứ."

Vẻ ngoài ngây thơ này hoàn toàn khác với đôi mắt nham hiểm và thù hận ngày trước.

Nữ chính đúng là nữ chính, dù thế nào đi nữa, bản chất cô ấy cũng là người tốt bụng.

Ta luôn cảm thấy có lỗi với Mộng Ngọc và Cố Kỳ.

Ta không khỏi hỏi: “Ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì?”

"Ngày đó, khi ta trở về..."

Hạ Mộng Ngọc vừa mở miệng, lại ho kịch liệt.

Ta vội vã tiến lên vài bước để giúp cô ấy.

Khi tiến đến gần, đột nhiên cô ấy dùng ánh mắt hung dữ giật chiếc trâm caì tóc trên đầu ta rồi đâm vào bụng dưới của chính mình.

Ta sững sờ trong giây lát khi nhìn thấy chiếc áo choàng màu trắng lập tức nhuốm màu đỏ của máu.

Nàng hạ giọng, cười quái dị: "Bạch Linh Hi, Đế Trường Thanh chỉ có ngươi chết mới chết."

Ta vô cùng sửng sốt: “Lần trước chính cô hạ độc phải không?”

Hạ Mộng Ngọc không trả lời, đột nhiên rút chiếc trâm cài ra, nắm chặt tay ta, cao giọng khóc: “Tỷ tỷ, ta biết ngươi ghét ta, nhưng ta không muốn cùng ngươi tranh đoạt vị trí hoàng hậu.” ..."

Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, Đế Trường Thanh đứng trong bóng tối, sắc mặt mờ mịt.

Dù có đang cách xa, ta vẫn có thể cảm nhận được sát khí áp đảo đến từ chàng.

——————————-

Ngọt sâu răng luôn máy bà ho :))

2 chương tới ngọt xỉu luôn. Mấy bà có muốn thảo luận chửi bới gì cmt ở dưới cho tui góp vui với nha.

Tức quá ròi
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.