“Tôi muốn ra ngoài làm việc.”
Sau khi chủ động không muốn cùng cô đồng tiến đồng lui, hắn lại lần nữa nói như vậy.
Chu Ninh Dạ kinh ngạc.“Vì sao?”
Lâm Giang há mồm, ngậm miệng vô số lần, phát hiện nói thế nào cũng sẽ làm cô khổ sở.
“Muốn độc lập một chút.” Lưỡng lự nửa ngày, miễn cưỡng phun ra một câu có vẻ có thể nói.
“Nhưng mà, có rất nhiều chuyện anh không hiểu, tôi –”
“Y Nỉ có dạy tôi, không thành vấn đề.” Sợ cô phản đối, hắn vội vã nói.
“Vậy, tôi giúp anh xem có việc gì thích hợp với anh không nhé?”
“Y Nỉ đã giúp tôi tìm được rồi.” Hắn nhe răng cười, đưa tờ giấy trong tay ra.
Việc làm này là Y Nỉ từng bước từng bước cùng hắn đi phỏng vấn, chọnlọc, cô ở nhân gian nhiều hơn hắn mấy trăm năm, hiểu biết hơn hắn rấtnhiều, cô gật đầu hẳn là không thành vấn đề.
Chu Ninh Dạ cười yếu ớt.
Hắn đều đã quyết định, mới để cho cô biết, đó không phải thật sự muốn trưng cầu ý kiến của cô, dù cô phản đối cũng không thay đổi được gì.
“Ninh Dạ, cô không thích tôi đi làm sao?” Hắn mẫn cảm phát hiện, dè dặt cẩn thận hỏi nhỏ.
“Nếu tôi nói đúng, anh sẽ thay đổi chủ ý sao?”
“……” Hắn khó xử trầm mặc, không nói gì.
Sẽ không.
Hiểu ý của hắn, cô cười cười nói: “Nói giỡn thôi, anh muốn làm gì thì làm, bản thân cảm thấy vui vẻ là tốt rồi.”
“Ừ.” Hắn giúp được Ninh Dạ rất nhiều chuyện, như vậy thực vui vẻ.
Người đàn ông trước mắt nháy mắt biến trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thay-tim/62185/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.