Cô đơn là một người cuồng hoan
Cuồng hoan là một đám người cô đơn
Tình yêu vốn bắt đầu từ tình bạn
Nhưng dần dần tôi đã quên cảm giác có một người bạn là như thế nào
Tôi một người một mình ăn cơm lữ hành nay đây mai đó
Đọc sách một mình viết thư cho mình nói chuyện tâm sự với chính mình
Chẳng qua là, tâm trí lại bay tới nơi nào ngay cả bản thân cũng không rõ
Tôi nghĩ, tôi không chỉ mất đi người bạn
[ Từ - Trần Hiểu Quyên ]
Tuyết rơi.
Cô đẩy cửa sổ ra, vài bông tuyết bay xuống cửa sổ.
Để chờ trận tuyết này, cô đã nghỉ luôn năm ngày, đến Gia Dân này chờ ba ngày.
Dự báo thời tiết nói, trận tuyết đầu mùa này sẽ rơi vào sáng sớm hôm nay. Cứ theo tình hình này thì xem ra ngày mai sẽ có một trận tuyết lớn!
Nghĩ đến là buồn, sống hai mươi bảy năm nay, ngay cả một người cùng ngồi ngắm tuyết rơi cô cũng không có.
“Tôi một người một mình ăn cơm lữ hành, nay đây mai đó, đọc sách một mình, viết thư cho mình, nói chuyện tâm sự với chính mình……” Cô hát khẽ, vươn tay hứng lấy bông tuyết ngoài cửa sổ.
Ánh mắt lại vô ý quét qua một nơi –
Hắn vẫn ở đó.
Người đàn ông cô đơn giống cô.
Từ ngày đầu tiên cô đến đây thuê phòng nghỉ đã chú ý tới hắn, ba ngày nay, hắn vẫn cuộn tròn ngồi ở chỗ rẽ cuối con ngõ nhỏ, cũng không rõ, trời tối, thân hình hắn dường như hòa vào bóng tối.
Nhìn hắn rất giống kẻ lang thang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thay-tim/62181/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.