Edit+ Beta: Khoai Tây Nhỏ's
Đến ngày mười năm tháng giêng thì Trần Hồng Cũ rốt cuộc cũng đã chính thức tỉnh lại.
Tuy cơ thể chưa hoàn toàn hồi phục nhưng đã có thể mở miệng nói chuyện, cũng có thể xuống giường đi lại một chút.
Hắn bị Trần thái thái với Tô Nam vừa ôm vừa khóc, giọng nói suy yếu vang lên: “Ông nội, có phải sắp đi học rồi không? Con không muốn đến tỉnh thành học đâu, conmuốn học ở đây có được không? Con cũng muốn theo Cát tiền bối học hỏi một chút. Còn có Ngô Song, cảm ơn bạn ấy đã cứu con, con muốn làm bạn với bạn ấy, có được không?”
Trần Viễn Kiều hơi sửng sờ, cháu trai ông tỉnh lại, bọn họ chỉ lo vui mừng, căn bản chưa nói ai cứu nó, sao thằng bé lại biết rõ như vậy?
Chẳng lẽ giống như lời Cát tiền bối nói, cháu trai ông tuy hôn mê nhưng ý thức chưa hôn mê? Những ngày kia cháu trai ông phải chịu khổ rồi!
Trần Viễn Kiều đau lòng không thôi, vừa định đáp ứng thỉnh cầu của cháu trai thì con dâu Tô Nam đã trước phản đối .
Tô Nam đỏ mắt nói: “Không được,TiểuVũ, con không thể ở lại đây! Ở đâu căn bản không có trường học nào tốt, con không thể làm chậm trễ việc học được!”
“Mẹ, mẹ cho con ở lại đi! Con cam đoan sẽ học tập thật tốt!” Trần Hồng Vũ còn muốn nói tiếp nhưng lại ho khan một trận không nói được tiếp.
“Không được, mẹ không nhìn thấy con làm sao có thể yên tâm chứ?”
Thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thay-boi-thien-tai-trung-sinh-tieu-phu-ba-hang-ty/3168666/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.