Hoàn Nhan Lượng trong lòng khuất nhục phẫn uất, thế nhưng hắn bây giờ không có phương pháp nào khác, đã từng là một nhân vật tâm cao khí ngạo cỡ nào, phóng nhãn ngoài thiên hạ, so ra mà anh hùng vượt qua mình cũng không có mấy, thế nhưng hôm nay hắn lại bi ai phát hiện, lúc này chính mình chẳng qua là một kẻ vì mạng sống mà bán đứng thê tử đáng thương của mình.
-Viết xong…
Hoàn Nhan Lượng một tay cầm kiếm kê ngang trên cổ hai nữ nhân, tay kia cầm bút viết nhanh, khi hắn đem viết xong "Mại thân khế" ném qua, một khắc này cả người hắn dường như già nua thêm hai mươi tuổi.
Tống Thanh vẫy tay, từ giữa không trung văn tự liền có một lực hút vô hình bay đến trong tay của hắn, chỉ là quét mắt nhìn qua, bật cười:
-Vương gia quả nhiên văn võ song toàn, thời cổ có Tào Tử Kiến bảy bước thành thơ, hiện có Hải Lăng vương phất tay tặng thê, chắc sau này nhất định sẽ lưu truyền thành một giai thoại.
Hoàn Nhan Lượng cảm thấy trong cơ thể khí huyết cuồn cuộn, gân xanh trên trán run run, rốt cuộc lại nhịn không được hộc ra thêm một búng máu phun.
Tống Thanh ánh mắt ngưng tụ, hắn cố ý nhiều lần làm nhục đối phương, chỉ là chớp lấy cái cơ hội như vậy, liền đưa tay bắn ra chỉ phong, Hoàn Nhan Lượng cảm thấy trên mu bàn tay tê rần, binh khí trong tay loảng xoảng rơi trên mặt đất.
Hoàn Nhan Lượng cả kinh, bất chấp lồng ngực đang nóng rát đau đớn, gấp vội vươn tay bắt lấy hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thau-huong-cao-thu-cai-bien/423069/chuong-933.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.