Hoàn Nhan Lượng hướng đến trên giường rồng:
-Hai đại mỹ nhân, người nào hầu hạ bổn vương tốt, bổn vương... A không, trẫm sẽ phong nàng đó làm hoàng hậu.
Bùi Mạn lạnh lùng nói:
-Bổn cung vốn chính là hoàng hậu, còn phải cần tới ngươi phong sao?
Hoàn Nhan mắt sáng lạnh lên:
-Từ xưa đến nay khi hoàng đế băng hà, trong hậu cung tất có người chết theo, chẳng lẽ hoàng hậu cũng muốn thử xem?
Hoàng hậu Bùi Mạn sắc mặt thay đổi mấy lần, cuối cùng vẫn không mở miệng phản bác.
Đại Khỉ Ti thấy hắn càng lúc càng đến gần, nên dùng lời nói để kéo dài thời gian:
-Vương gia cần gì phải lừa gạt chúng ta, trong phủ đã có vương phi, nếu như vương gia đăng cơ, vương phi dĩ nhiên sẽ trở thành hoàng hậu, há đến phiên chúng ta?
Hoàn Nhan Lượng sắc mặt lập tức khó nhìn:
-Vậy cũng chưa hẳn, Đồ Đan Tĩnh mặc dù là vương phi, nhưng làm hoàng hậu chưa hẳn là nàng.
Kỳ thật trong khoảng thời gian này hắn cũng có chút hối hận về chuyện trao đổi thê tử đêm đó, tuy rằng cuối cùng cũng đạt được ước muốn cưỡi lên thân thể của Ca Bích, thế nhưng một đêm kia thê tử của mình cũng nằm dưới thân nam nhân xa lạ hầu hạ, vừa nghĩ tới hình ảnh đó, trong lòng của hắn liền có một cây gai.
Hôm nay nếu chính biến thành công, hắn lại càng thêm ảo não phiền muộn về việc này, sớm biết như thế, còn chi bằng chịu đựng thêm một đoạn thời gian, chờ đến lúc mình lên làm hoàng đế, sau đó thì muốn chiếm lấy được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thau-huong-cao-thu-cai-bien/423064/chuong-928.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.