Lâm tiền cự trợ huề thủ trứ
Vân thượng tố thính thiên niên tình
(Cự tuyệt trợ giúp nắm tay đi
Trên mây nghe trọn ngàn năm tình)
Thanh sam đạo nhân từ trên mây bước xuống đúng là Việt Phi Lăng, nhìn thấy hai bàn tay của Khai Dương cùng Thiên Lý Nhãn nắm lấy nhau, trong đôi mắt phượng mơ hồ lộ ra một tia giận dữ, nhưng trong chớp mắt đã biến mất.
“Không biết Tinh Quân là muốn thế nào?”
“Hừ! Ngươi đến đúng lúc lắm!”
Tưởng niệm một năm, cùng nỗi khiếp sợ khi phát hiện Thiên Lý Nhãn đã mù, Khai Dương trong lòng tất cả đều là phiền muộn căm tức, hắn cực hận Việt Phi Lăng đã lừa gạt Ly Lâu, đem y giấu vào trong ảo ảnh.
Thế nhưng Việt Phi Lăng lại chỉ mỉm cười, không hề thấy nửa phần chột dạ, hướng Khai Dương chắp tay nói: “Một năm không gặp, tính tình Tinh Quân dường như có hơi lớn!”
Khai Dương khịt mũi không thèm để ý tới từ ngữ châm chọc của hắn, hừ nói: “Đồ lão đạo mũi trâu! Ngươi cường thế đem Thiên Lý Nhãn vây ở đây là muốn rắp tâm làm gì?!”
“Vây?” Việt Phi Lăng nghe vậy lại cười, “Tinh Quân lời ấy không đúng rồi. Thần tướng trên người không bị xiềng xích trói buộc, bốn phía lại không có tường bao ngăn trở, sao lại nói là tù vây?”
“Nói đến cùng, ngươi ở Phục Ngưu Sơn này bày ra ảo thuật, lừa hắn vẫn cho rằng vẫn đang nơi cũ chờ ta, lại thi pháp che giấu hồn tinh trên tay Thiên Lý Nhãn khiến ta tìm không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-nguyen-giai-ach-he-liet-thien-muc-cung/1913937/quyen-2-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.