Thái Dương vẫn luôn cảm thấy thật có lỗi với Quách Minh Viễn, để đạt được mục đích xấu xa mờ ám, cậu không chỉ có lợi dụng vị sư huynh tốt bụng này, mà lại còn tạo thành hậu quả nghiêm trọng đưa gã biến thái dẫn tới bên người sư huynh. Cậu cảm thấy bản thân quả thực chính là đồ khốn, cặn bã bội bạc. Cho nên, để nhận lỗi trước mặt Quách Minh Viễn, Thái Dương liền đem thời gian biểu của bản thân đổi thành múi giờ Mỹ, chồm hỗm canh giữ trước máy tính suốt đêm, rốt cục vào rạng sáng một ngày đợi được Quách Minh Viễn login.
Thời điểm Quách Minh Viễn thấy Thái Dương phát ra lời đề nghị xem webcam thì hoảng sợ, kẹp ngón tính toán, phỏng đoán trong nước giờ ước chừng là rạng sáng ba giờ hơn, không khỏi hoài nghi thằng bé này có phải thất tình hay không, tràn ngập lo lắng tiếp nhận lời mời. Vốn đã chuẩn bị tốt để trấn an cậu đàn em đau khổ vì tình, chẳng ngờ vừa bật lên liền thấy Thái Dương chịu đòn nhận tội với mình.
“Sư huynh, em thực có lỗi với anh, em là có tội.” Thái Dương thần tình chân thành đối diện camera, giống như tín đồ cơ đốc sám hối trước mặt cha xứ. “Ngày đó để đàm phán thuận lợi nên đã vạch trần anh trước mặt gã họ Hạ kia. Em...... Kỳ thật em cũng không nghĩ tới chuyện sẽ như thế, hắn thế nhưng lại qua đó tìm anh. Anh có bị quấy rầy hay không? Hắn có quấn lấy anh hay không? Bằng không cứ dứt khoát thuê hai thằng lưu manh đập hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069335/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.