Muộn như vậy rồi có thể là ai gọi điện thoại chứ? Thái Dương híp mắt lấy di động nhìn hiển thị cuộc gọi, là Lý Lập Bang. Trong lòng cậu đột nhiên có dự cảm chẳng lành, thoáng cái lấy lại tinh thần được hơn phân nửa.
“Alo? Lập Bang?” Thái Dương ngồi dậy khỏi giường tiếp điện thoại, Cố Văn Vũ nằm bên cạnh cũng bị đánh thức, vô thanh vô tức choàng áo ngủ cho cậu.
Đầu mic bên kia hồi lâu không có đáp lại, Thái Dương alo mấy lần, thậm chí còn lấy di động từ bên tai ra nhìn màn hình, xác nhận tín hiệu kết nối bình thường, lại hỏi tiếp: “Alo? Là Lý Lập Bang phải không? Nói chuyện a!”
Cuối cùng, từ di động truyền ra một tiếng nặng nề, mang theo giọng mũi thở dài: “Thái......”
Thái Dương vừa nghe được giọng nói của Lý Lập Bang liền cảm thấy bất thường, vội la lên: “Lập Bang, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Tiểu Thái......” Lý Lập Bang ở đầu kia khịt mũi, giọng nói có điểm khàn, “Cha tao...... Cha tao vừa mới...... đi rồi.”
Thái Dương vừa nghe trong đầu oanh một tiếng, có điểm bị dọa choáng váng. Tin tức này quá đột ngột, cậu thậm chí hoài nghi có phải bản thân đã hiểu sai rồi hay không, “Đi rồi” là có ý gì? Qua đời? Chính là cách lần trước gặp cha Lý Lập Bang còn không đến một năm, thời điểm kia người vẫn còn khỏe mạnh, như thế nào lại...... Cậu trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, chính là ngơ ngác cầm di động, trong bóng đêm, trầm mặc nghe tiếng thít thút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069324/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.