“Thái Dương, cậu có thể giải thích cho bọn mình một chút, mấy thứ này...... là cái gì được không?”
Trương Gia cười tủm tỉm nhìn Thái Dương, ngắm nghía chiếc roi mềm ngân sắc trong tay lôi ra từ đống quà tặng, đem đầu cùng cán roi gập lại một chỗ, chợt kéo hai cái, phát ra tiếng vang “Ba ba”.
“Ừm, lại nói, thứ này dùng thuận tay ghê nha.”
Trên trán Thái Dương lập tức rớm một tầng mồ hôi lạnh, run rẩy nhào đến đoạt lại chiếc roi từ trong tay Trương Gia, vừa luống cuống tay chân mà đem thứ muốn lấy mạng người này nhét vào trong túi, vừa tận lực bảo trì trấn định nói: “Tớ cho rằng, bọn họ đây là tặng nhầm người rồi. Đúng, đúng vậy, nhất định là như vậy. Đồ của người khác không thể nghịch bậy, không thể nghịch bậy được đâu...... Vẫn là thu lại để ngày mai tớ mang trả về......”
Thái Dương thu dọn đồ đến cuống quýt, trong lúc nhất thời không lưu ý, quả love egg tròn xoe liền lộc cộc rớt xuống, lăn tròn mấy vòng trên bàn ăn, lăn tới trước mặt Lý Lập Bang liền từ từ dừng lại. Cũng không biết Hứa Nhất Bình kia là nghĩ cái gì trong đầu, nhưng lại chọn một cái màu hồng phấn, màu sắc nõn nà kia lấp loáng dưới ánh đèn sáng trưng của hiệu ăn, thoạt nhìn như quả mật đào ngọt ngào mê người.
Phàm là thằng con trai bình thường, tới rồi tầm tuổi này của bọn họ rồi, có gì mà chưa được biết qua? Ngay cả loại người lúc học đại học thuần khiết giống đóa Bạch Liên Hoa như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069309/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.