Hai giờ rưỡi sáng.
Bạo Phong Tuyết rốt cục cũng tạm ngừng, cả thế giới biến thành một mảng trắng bạc sạch sẽ.
Đất trời sau khi tuyết ngừng rơi phi thường im lặng, tiếng rào rạo phát ra rất nhỏ khi dẫm lên tuyết đọng thật dày trên mặt đất, tựa hồ là tiếng vang duy nhất có thể nghe được trong lúc này.
Thái Dương xách túi laptop, bọc trong áo khoác bước bước xuống lầu, nhìn Cố Văn Vũ đã muốn đứng ở bên cạnh xe chờ cậu. Áo khoác đen không cài nút, bộ dáng hai tay đút trong túi cúi đầu không biết suy nghĩ điều gì nhìn qua phá lệ đáng yêu. Thái Dương đi đến trước mặt hắn, không nói hai lời trực tiếp nhào lên hôn chụt một cái.
Cố Văn Vũ tuy rằng thực lưu luyến làn môi mềm mọng kia của Thái Dương, nhưng cũng không dám tùy tiện làm gì. Cũng không biết có phải bởi vì trong lòng còn tồn đọng bóng ma hay không, hắn luôn cảm thấy tứ phía có người giám thị, nói không chừng bất cứ lúc nào liền nhảy ra một người, chặn ngang chuyện tốt của bọn họ. Tối nay hắn đã chịu đựng đủ rồi, cũng không muốn lại nếm thử loại cảm giác thấy miếng ăn vừa mới đến miệng lại bị người cướp đi, khiến cho người ra muốn phát cuồng này nữa.
Tiếp nhận máy tính của Thái Dương, mở cửa xe, Cố Văn Vũ ngập ngừng một chút, hỏi Thái Dương: “Muốn lái xe không?”
Thái Dương sửng sốt, lập tức nói: “Mới thi lấy bằng, chưa từng chính thức đi đường á.”
Cố Văn Vũ đem chìa khóa xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069295/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.