“Xin hỏi anh là......” Lâm Tức thập phần kinh ngạc nhìn người đàn ông trẻ tuổi tại một giây trước khi cửa thang máy khép lại nghiêng người tiến vào, hơn nữa lại một phen giữ chặt tay Thái Dương đem người kéo vào lòng.
“Tôi là bạn cùng phòng của Thái Dương, đến mang cậu ấy về.” Cố Văn Vũ ngắn gọn đáp, ánh mắt nhìn về phía Lâm Tức cũng rất thân thiện.
Lâm Tức tuy rằng uống có điểm nhiều, nhưng dù sao thần trí vẫn còn thanh tỉnh, tâm nói đầu năm nay nạn lừa gạt buôn người chưa đủ nhiều hay sao, anh nói là bạn cùng phòng thì là bạn cùng phòng chắc? Tôi nói tôi là bạn trai cậu ta thì anh có tin không!
Vừa định bụng đem người cướp về, không ngờ Thái Dương vẫn mơ mơ màng màng lại đột nhiên có phản ứng.
“U! Nhìn coi ai vậy kìa!”
Thái Dương mềm nhũn như chân tôm khoác trên người Cố Văn Vũ đem đầu ngẩng lên, nheo mắt hề hề cười ngốc với người đối diện, song bởi vì vừa mới khóc, trên khuôn mặt tươi cười vì men say mà đỏ bừng vẫn còn vương nước mắt chưa khô.
“Đây không phải...... Ách...... là đại thần Cố Văn Vũ của chúng ta đấy ư! Thế nào là lại hạ giá đến đây vậy?” Nói xong một tay ôm lấy cổ Cố Văn Vũ, tay kia thì vỗ vỗ mặt hắn.
Thấy phản ứng của Thái Dương, Lâm Tức liền biết người này đích xác là có quen biết cậu, vì thế lộ ra nụ cười khách khí hữu hảo: “A, nguyên lai là bằng hữu của Thái Dương a, chào anh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069280/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.