Thái Dương nói xong lời này liền hối hận, ngẩng đầu nhìn nhìn Cố Văn Vũ, cười gượng một cái định lùi ra phía sau, không ngờ lúc này thùng xe lại mạnh mẽ chấn động hai phát. Trong mơ hồ cậu cảm thấy phía trên đầu có bóng đen cực đại lắc lư, còn chưa kịp ngẩng đầu nhìn, đã thấy Cố Văn Vũ vốn vẫn ngồi trên giường thình lình đứng phắt dậy nhào về phía cậu, nắm lấy bờ vai ấn cậu xuống đất!
Rầm một tiếng ầm ĩ.
Một rương hành lý cực đại từ trên giường tầng lăn xuống, vốn dĩ suýt rơi chính giữa đầu Thái Dương nện thật mạnh vào lưng Cố Văn Vũ, sau đó bắn sang một bên, va vào mấy chai bia rỗng mấy lữ khách giường trên bỏ lại trên mặt đất.
Sau một trận loảng xoảng ầm ĩ, trong xe rốt cục an tĩnh lại.
Thái Dương trợn mắt há hốc mồm nhìn ***g ngực phập phồng trước mặt, chóp mũi bị chất vải dầy nhẹ nhàng cọ xát.
“Cậu không sao chứ?” Âm thanh của Cố Văn Vũ từ phía trên truyền đến.
“Này...... Những lời này hẳn phải là tớ hỏi cậu mới đúng chứ?” Thái Dương thở gấp, trong lỗ mũi tràn đầy toàn hương xà phòng dễ ngửi trên người Cố Văn Vũ, điều này khiến đầu óc cậu váng vất từng đợt, không hiểu sao có chút bực dọc. Cậu muốn đẩy Cố Văn Vũ ngồi xuống, lúc này lại nhận ra một chi tiết.
Thời điểm Cố Văn Vũ đẩy cậu ngã xuống mới nãy, một bàn tay liền vòng ra sau đầu cậu làm đệm, cho nên khi cậu ngã ngửa xuống cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069264/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.