Dưới mái vòm giáo đường rộng lớn, phần khung vòm bảo thạch lục được tháp chuông cùng đỉnh tháp phụ vây quanh ở giữa, được sự phụ trợ của bầu trời xanh lam sạch sẽ, mất đi vài phần trang nghiêm, rực rỡ giống như trút bỏ hết những dấu vết năm tháng.
Hai người trẻ tuổi đứng dưới giáo đường, một mặc áo khoác liền mũ màu xanh đen, một mặc áo gió màu vàng đỏ. Một thần tình lạnh nhạt, đang bị người kia trừng lớn mắt gắt gao nhìn chằm chằm. Bất chợt, phía sau bay lên một đàn bồ câu trắng, khiến người thanh niên mặc áo gió giật mình, kích động trốn về phía trước, đụng vào lòng người đối diện, được nhẹ nhàng ôm lấy.
Trong nháy mắt, trời xanh, mây nhạt, lông chim mềm nhẹ lướt qua chân trời, thời gian giống như dừng hình trong giây khắc ấy, niêm phong lại, từ xa nhìn lại giống như một tấm bưu thiếp điềm đạm mà mỹ lệ.
Cố Văn Vũ: “Bồ câu.”
Thái Dương: “...... Tớ thấy rồi.”
Cố Văn Vũ: “Có thể cho ăn không?”
Thái Dương: “Hẳn là có thể.”
Cố Văn Vũ: “Cho ăn thế nào đây?”
Thái Dương: “Phụ cận có người bán kê cho bồ câu á.”
Cố Văn Vũ: “Ừ.”
Thái Dương: “Này...... Cố Văn Vũ a......”
Cố Văn Vũ: “?”
Thái Dương: “Cậu chẳng phải là...... nên buông tay ra trước sao? = =”
Cố Văn Vũ cúi đầu nhìn cái người đang sắp nổi cáu, sau đó buông lỏng tay đang ôm bên hông cậu ta ra, điềm nhiên như không có chuyện gì nói: “Tôi đi mua kê.” Sau đó liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069255/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.