Sau khi rửa mặt ra, mùi thức ăn quen thuộc làm loãng mùi thuốc khử trùng bệnh viện, Ngôn Lạc Hi nhìn bốn món một canh trên bàn, đậm đà đến mức làm bụng cô ấm lên.
Tóm lại, ngoại trừ Điền Điền quản tới giám sát bữa ăn của cô, thật sự cô chưa từng ăn một bữa ngon nào, cô suy sụp lâu như vậy, bây giờ quả nhiên cảm thấy đói.
Lệ Dạ Kỳ bưng cơm, nói với cô gái đứng ở cửa phòng tắm:"Đến đây, anh đặc biệt nhờ dì Đông làm món gà nướng tiêu mà em thích"
Ngôn Lạc Hi nuốt khan, đi tới ngồi xuống bàn, Lệ Dạ Kỳ đặt bát cơm trước mặt cô, anh dời ghế ngồi bên cạnh.
Ngôn Lạc Hi hơi nheo mắt, cũng không có ý
nhúc nhích ghế, cầm đũa gắp miếng gà bỏ vào miệng, đồ ăn dì Đồng nấu đúng là tuyệt phẩm a, ở ngoài không có mà ăn..
Lệ Dạ Kỳ nhìn khuôn mặt căng phồng của cô, lông mày ôn hòa nở nụ cười, thấp giọng hỏi:"Ăn ngon không?”
Ngôn Lạc Hi liếc anh một cái, nói:"Rất ngon"
“Để anh nếm thử.”
Trong mắt Lệ Kỳ Dạ loé lên tia thâm sâu, đột nhiên đưa tay ra ôm lấy cằm cô, đặt đôi môi mỏng dán lên đó, dùng lưỡi xuyên răng cô xâm chiếm thứ mềm mại bên trong, nhẹ nhàng mút vài cái.
Đầu lưỡi dâng lên cảm giác tê dại, Ngôn Lạc Hi không biết xúc cảm đó đến từ môi hay lưỡi, hay từ món gà tiêu.
Cho đến khi anh nếm đủ mới buông cô ra, bàn tay to lớn rời khỏi cằm cô, nói:"Mùi vị không tệ”
Ngôn Lạc Hi nhìn dáng vẻ ngả ngớn của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/4057229/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.