Hơi thở nhàn nhạt nam tính của người đàn ông phà trên mặt, tim Ngôn Lạc Hi bất giác loạn nhịp.
Bàn tay ấm áp đang đặt trên lưng khiến mấy sợi dây thần kinh nhảy dựng, cô lập tức đứng dây rời khỏi đùi người ta.
"Thật ngại quá, tôi xin..."
Lời xin lỗi chưa kịp nói ra cô trừng mắt ngạc nhiên: "Sao lại là anh?"
Lệ Dạ Kỳ ngoài miệng ngậm thuốc lá, bộ dáng trông giống đại ca lưu manh, áo sơ mi màu đen thiết kế thủ công cởi bỏ hai nút đầu tiên phơi bày xương quai xanh tinh xảo mê hoặc điên đảo chúng sinh!!
Người đàn ông híp mắt từ từ mở miệng, "Sau gáy đã đỡ chưa?"
Nghe vậy, Ngôn Lạc Hi theo bản năng đưa tay sờ sờ gáy, chỗ sưng đã bớt đi một chút nhưng vẫn đau đến mức làm cô nhíu mày.
Nghĩ đến chuyện mất mặt tối hôm qua, cô xấu hổ nói: "Cảm ơn vì tối hôm qua anh đã đưa tôi đến bệnh viện, nghe nói anh ứng tiền thuốc thay tôi bao nhiêu tôi sẽ gửi trả lại cho anh!"
Mạc Thần Dật đứng bên cạnh nhìn hai người tương tác trong lòng có loại cảm giác quái dị khó hiểu!
Thất ca không phải nói bọn họ đã ngủ qua rồi sao? Như thế nào cảm thấy Ngôn Lạc Hi đối với anh ấy không khác gì người xa lạ?
Bách Lý Dã ngồi đối diện Lệ Dạ Kỳ
huýt sáo nhướng mày ma mãnh vẻ phóng đãng: "Thất ca không thiếu tiền chỉ cần phụ nữ xinh đẹp làm ấm giường thôi"
Lệ Dạ Kỳ thản nhiên quét mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2835440/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.