Lệ Dạ Kỳ lấy tay từ trong quần áo của cô ra, Ngôn Lạc Hi xấu hổ và giận dữ lui ra phía sau, trở tay bối rối chụp lén, càng sốt ruột lại càng run rẩy dữ dội thử nửa ngày cũng không chụp được tay anh sốt ruột ra một thân mồ hôi lạnh.
Lệ Dạ Kỳ híp mắt, nhìn vẻ mặt bối rối của cô, anh chậm rãi đi qua, chỉ thấy cô ngẩng đầu cảnh giác nhìn chằm chằm anh, "Anh còn muốn làm gì, tôi đều đáp ứng anh rồi, đồ khốn"
Ngôn Lạc Hi hận đến nghiến răng nghiến lợi, cô chưa từng chật vật như vậy, mà người khiến cô chật vật như vậy, lại là người đàn ông đã gặp qua không biết mấy lần này.
Cô càng nghĩ càng tức, nước mắt đảo quanh hốc mắt, nhưng lại nghẹn không rơi xuống.
Khóc, chính là đại biểu của yếu thế, cô không muốn hạ mình yếu thế trước mặt kẻ ác!
Lệ Dạ Kỳ đứng tại chỗ nhìn nước mắt cô ngưng đọng trái tim anh bỗng xẹt qua một tia lạ thường, giọng anh trầm thấp lạnh bạc, "Lại đây, anh cài cho em"
"Tôi không muốn! " Ngôn Lạc Hi lui tới cạnh cửa cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại, nắm chặt tay đã đổ mồ hôi, trượt đến có chút nắm không được.
Trong đôi mắt đen như mực của Lệ Dạ Kỳ có thêm một vệt sương mù dày đặc không thấy rõ, anh bước nhanh qua, lập tức rút ngắn khoảng cách giữa hai người, không cần tốn nhiều sức, liền đem nàng túm vào trong ngực.
Bàn tay lớn nóng rực thò vào trong áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834965/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.