Mặt trời lặn ngoài cửa sổ chiếu vào, người đàn ông đứng đối mặt với ánh sáng, giống như một vị thần từ trên trời giáng xuống, ngũ quan lạnh lùng, khí chất bất phàm.
Thật khó để tưởng tượng đêm qua một người đàn ông như vậy lại có thể chiến đấu quyết liệt với cô một cách dũng cảm và bất khả chiến bại Nghĩ đến đây, cơn đau nhức giữa hai đùi cô càng lộ rõ.
Cô cắn chặt răng, cất giọng hỏi: "Lệ cặn bã, gọi tôi đến, là muốn thưởng tôi một tờ ly hôn sao?"
Lệ Dạ Kỳ thờ ơ dựa vào tay vịn cầu thang, ngoắc ngoắc ngón tay với cô, "Lại đây!
Ngôn Lạc Hi nhìn anh thay đổi lạnh lùng trở lại, vẻ mặt lưu manh nhìn chằm chằm cô, theo bản năng lui về sau một bước, đánh hơi được mùi nguy hiểm, "Tại sao muốn tôi qua đó mà anh không qua đây?"
Người đàn ông không nói gì nhìn cô.
Ngôn Lạc Hi bừng tỉnh giác ngộ.
"A, biết rồi, nhất định ở đó có bẫy, tôi đi qua liền bị anh chỉnh, hừ, tôi thông minh như vậy, làm sao có thể bị anh lừa?"
Lệ Dạ Kỳ bóp điếu thuốc giữa ngón tay, trong ánh lửa khuôn mặt tuấn tú có chút mơ hồ phun ra một ngụm khói, giọng nói trầm thấp thanh đạm. "Với chỉ số thông minh của em, trong cung đấu chỉ sống được hơn nửa tập"
Diễn xuất của Ngôn Lạc Hi bị nghi ngờ, cô rất nghiêm túc phản bác.
"Không, tôi thường ở tới tập cuối cùng"
Lệ Dạ Kỳ giống như bị cô chọc cười, anh hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834870/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.