Lệ Dạ Kỳ đứng ở cửa ra vào thay giày, dưới ánh đèn sáng ngời, ánh mắt người đàn ông u tĩnh trắng trợn nhìn chằm chằm cô:"Không hi vọng anh quay lại?"
Ngôn Lạc Hi có chút thất thần, nhìn anh thẳng người đi về phía cô, lông mày ẩn chứa sự khó chịu, cô mới hiểu được ý tứ mình vừa biểu đạt là không muốn anh trở lại.
Không có gì ngạc nhiên khi gương mặt người đàn ông tối sầm
"Cái đó... không phải...em.."
Ngôn Lạc Hi lắp bắp muốn giải thích, lời đến bên miệng đã bị cô nuốt trở vào. Hi vọng anh quay lại? Mà để làm gì? Mang thai?
Lệ Dạ Kỳ đứng trước mặt, bàn tay to chống ở bên đầu dễ dàng nhốt cô trong phạm vi hơi thở của anh, ánh mắt tĩnh lặng như nước nhìn chằm chằm hai mắt cô.
Ngôn Lạc Hi vừa tắm xong, đôi mắt ngấn nước sạch sẽ trong sáng.
"Không phải cái gì?"
Ngôn Lạc Hi toàn thân không tự nhiên. Cơ thể cả hai chỉ cách nhau bởi một lớp vải mỏng, nhịp tim đập nhanh mà có lực của anh xuyên qua làn áo chấn động đến lòng ngực cô tê dại, bàn tay buông xuống vô thức nắm lấy áo sơ mi anh lúc nào không hay.
Trải qua một lần thất bại trong tình cảm, cô không dám mơ tưởng quá nhiều về những thứ tốt đẹp sợ sau khi tỉnh mộng sẽ tan nát cõi lòng không thể chấp nhận được sự thật..
Vì vậy cô nghĩ trong khi vẫn còn tỉnh táo thì hãy đẩy anh ra xa.
"Lời vừa rồi tôi nói dưới lầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834857/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.