Ngôn Lạc Hi hoảng sợ, đưa tay vỗ ngực, "Sao anh lại đứng đây nghe trộm chứ? Làm em giật hết cả hồn”
Lệ Dạ Kỳ chậm rãi đi tới bên cạnh cô, cười lạnh nói: "Hồn của em không phải bị tôi dọa, mà bị người ta câu dẫn đi mất”
“Lệ Dạ Kỳ, đừng có ăn nói lung tung”. Ngôn Lạc Hi giận trừng mắt nhìn anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Lệ Dạ Kỳ nhớ tới vừa rồi trong bóng tối anh rõ ràng nhìn thấy ánh mắt Phó Luân tràn đầy yêu thương muốn độc chiếm nữ nhân của anh. Giờ ngẫm giống như mắc nghẹn ở cổ họng.
“Ngôn Lạc Hi, ngoại trừ công việc tránh xa tên đó ra cho anh. "Lệ Dạ Kỳ bá đạo ra lệnh
Từ trước đến nay anh đối với mị lực của mình mười phần tự tin, căn bản không đem Phó Luân để vào mắt, chỉ là không muốn ai mơ tưởng tới người phụ nữ của anh.
Ngôn Lạc Hi tựa vào vách tường, nhìn người đàn ông sắp phun ra lửa trước mặt, cô nhớ tới cô gái hôm nay nhìn thấy ở khu mua sắm kia, còn câu nói kia trong lòng thế nào cũng không thoải mái.
"Em mệt rồi, không muốn nói chuyện với anh.". Nói xong, cô lướt qua anh, đi về phía phòng tắm.
Tắm rửa đi ra, trong phòng sáng đèn giường màu cam, người đàn ông đứng trước cửa sổ trong suốt hút thuốc, bên chân anh rải rác mười mấy mẩu thuốc lá.
Chỉ trong thời gian ngắn cô đi tắm, anh đã hút hơn nửa hộp thuốc, phổi của anh không thành ống khói đi?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834598/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.