Ngôn Lạc Hi cả người bất động, hít thở khí quản cùng cổ họng đều đau, không muốn nói gì, lần nữa nhắm mắt lại đưa lưng về phía Lệ Dạ Kỳ.
Lệ Dạ Kỳ nhíu mày, cô kháng cự rõ ràng như vậy, sao anh không nhìn ra?
Anh cúi người qua, một tay chống ở trên giường bên hông cô, tư thế kia dĩ nhiên bá đạo một vòng ôm vào trong ngực của mình:"Cổ họng đau không muốn nói chuyện sao?"
Giọng nói ôn nhu lưu luyến rơi vào tai tràn ngập cưng chiều,
hốc mắt Ngôn Lạc Hi ẩm ướt, từng đợt ủy khuất xông lên đầu.
Bị Lê Trang Trang hại thiếu chút nữa là chết đuối cô cũng không khóc, vừa rồi tỉnh lại thấy anh ôm Lê Trang Trang cũng không khóc, nhưng lúc này trong lòng lại chua xót không ngừng. Nước mắt cứ như vậy bất ngờ không kịp đề phòng lăn xuống.
Thương tâm, khổ sở, ủy khuất đồng loạt trào lên không thể kìm nén, im lặng để lệ tuôn trào.
Lệ Dạ Kỳ chưa từng thấy qua bộ dáng uất ức này của cô, anh đau lòng không chịu nổi, càng cảm thấy lần này cô rơi xuống nước không đơn giản như vậy.
Anh cúi đầu hôn lên mí mắt cô, mút nước mắt trên lông mi, đầu lưỡi nếm được vị đắng chát ẩm ướt, anh đau lòng tột đỉnh. "Ngoan, không khóc nữa"
Giọng nói của anh rất thấp, nhẹ nhàng rơi vào bên tai, âm lượng nhỏ đến mức chỉ có hai người có thể nghe thấy.
Đại khái cũng biết lòng tự trọng của cô tuyệt không muốn để bất luận kẻ nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834581/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.