Đáy lòng Ngôn Lạc Hi chấn động, nếu không phải chính tai nghe được lời Cố Thiển nói, căn bản không tin cô gái là trẻ mồ côi. Bình thường sôi nổi, cởi mở vui vẻ hoạt bát không chỗ nào bày ra vẻ cô đơn tuổi thân của trẻ coi nhi.
Ngôn Lạc Hi có chút thương cảm nói: "Chị có cha có mẹ, nhưng vẫn là trẻ mồ côi”
Cố Thiển trước khi trở thành trợ lý của Ngôn Lạc Hi đã từng sắp xếp qua tất cả tư liệu liên quan đến cô, đương nhiên biết cha mẹ ly dị năm tám tuổi, mười lăm tuổi bị đuổi khỏi nhà, trở thành cô nhi có cha có mẹ.
Cố Thiển đi ra, đau lòng ôm cô:”Xin lỗi, chị Lạc Hi, em không cố ý gợi lại nỗi buồn trong lòng chị”
Ngôn Lạc Hi đưa tay vỗ vỗ lưng Cố Thiển:”Đây là chuyện buồn gì, cũng lâu rồi chị không buồn nữa, không ai yêu mình, thì mình yêu bản thân nhiều hơn thôi”
Cố Thiển thật sự thương xót cho Ngôn Lạc Hi, tuy cô là trẻ mồ côi nhưng lớn lên ở Mặc gia, Mặc Bắc Trần tính tình bá đạo, thích kiểm soát nhưng anh ấy yêu thương và dành cho cô những thứ tốt nhất.
Chính vì lẽ đó, khi chuẩn bị thổ lộ với Thẩm Trường Thanh lại cảm giác không yên lòng, giống như phản bội anh vậy.
Cố Thiển nghĩ ngày đó đã bị nụ hôn trên ban công của Mặc Bắc Trần làm choáng váng, sao có thể cảm thấy có lỗi khi yêu người khác cơ chứ?
Rõ ràng bọn họ là anh em..
"Chị Lạc Hi..."
"Được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834565/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.