Đã vào thu, buổi tối đến rất sớm, Ngôn Lạc Hi về đến nhà, bốn phía tối đen như mực, duy chỉ có trong biệt thự Bán Sơn đèn đuốc sáng trưng, cô chậm rãi bước xuống xe, lảo đảo đi vào trong nhà.
"Lệ đại thần, dì Đông, dì Lưu, con về rồi đây" Ngôn Lạc Hi đỡ cửa đi vào.
Dì Đông nhìn thoáng qua người đàn ông ngồi trên sô pha bất động như núi, vội vàng đi về phía hành lang, cách rất gần, ngửi thấy mùi rượu hun người trên người Ngôn Lạc Hi khẽ nhíu mày:"Cô chủ, sao lại uống nhiều rượu vậy?"
Ngôn Lạc Hi tựa vào vai dì Đông, say đến ngã trái ngã phải, ngay cả giọng nói cũng run rẩy không lưu loát.
"Con rất vui"
Lời còn chưa dứt, cô vấp chân trên bậc thang, cả người xông về phía trước, dì Đông vội vàng đưa tay đỡ lấy cô, đã bị dọa đến mồ hôi lạnh trên trán.
"Cô chủ, cẩn thận một chút"
Uống nhiều như vậy, đi còn không vững, người ngồi trên sô pha kia cũng không đi tới đỡ giúp một tay, hai vợ chồng này không phải cãi nhau nữa chứ?
"Dì Đông, dì đừng lo, con không thể ngã được" Ngôn Lạc Hi say đến rối tinh rối mù.
Rốt cuộc cũng kết thúc dây dưa với Lục Chiêu Nhiên, nhất thời vui vẻ liền uống thêm mấy chai, Điền Linh Vân khuyên không được cuối cùng đành say theo, phải bảo trợ lý đưa về nhà.
Dì Đông rất bất lực, không khí phòng khách đã hạ xuống mức đóng băng, nhưng con mèo nhỏ say rượu hoàn toàn không chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834545/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.