Bentley màu đen dừng ở trong sân, Lệ Dạ Kỳ đẩy cửa xe xuống xe, đi tới trước biệt thự, bước chân anh dừng lại, nhìn thấy cô gái ngồi trên bậc thang hai tay chống cằm ngẩn người, Mai Mai ghé vào bên chân cô, lười biếng vẫy đuôi.
Một người một chó, hình ảnh cực kỳ hài hòa.
Anh chậm rãi đi tới, đứng lại trước mặt cô, lấy mũi giày chạm vào chân cô, nhẹ giọng chế nhạo:”Hồi hồn nào”
Con ngươi dại ra chuyển động một chút, cuối cùng tập trung trên người anh, Ngôn Lạc Hi thu hồi hai tay có chút chết lặng, thanh âm mềm mại mang theo làm nũng, "Anh về rồi”
“Ừ” Lệ Dạ Kỳ ngồi xuống bên cạnh cô, nhướng mày liếc cô, "Đặc biệt ở đây chờ anh?”
“Ừ". Ngôn Lạc Hi nghiêng người nhìn anh:”Nghe nói anh và Mặc tiên sinh là anh em, chuyện của anh ấy anh đều rõ chứ?”
Lệ Dạ Kỳ nheo mắt lại, rõ ràng không vui:"Em đặc biệt chờ ở đây, là vì muốn hỏi thăm tôi chuyện của người đàn ông khác?"
Ngôn Lạc Hi chủ động kéo tay anh làm nũng, cô bĩu môi: "Lệ đại thần, bộ dạng ghen tuông của anh không đáng yêu chút nào”
Lệ Dạ Kỳ giơ tay bóp cằm cô, há miệng cắn một cái lên chóp mũi xinh xắn của cô, nhìn cô đau đến nhíu mày, anh nói: "Dáng vẻ ghen tuông của anh quả thật không đáng yêu, ngược lại rất đáng sợ, có muốn thử không?"
Ngôn Lạc Hi đưa tay che mũi, cả người co rụt lại, "Em không muốn”.
Lệ Dạ Kỳ cầm ngón tay của cô thưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834506/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.