Buổi chiều, Ngôn Lạc Hi cũng không nhiều cảnh, đều diễn cùng Bạch Kiêu.
Hiệu suất làm việc với ảnh đế thật cao. Diễn một lần là đạt, Trần Ca có vẻ rất hài lòng với sự phối hợp này..
Hết cảnh, Ngôn Lạc Hi đi tẩy trang, cô khát muốn khô cổ họng, một tiếng gọi.
"Thiển Thiển, rót chị ly nước đi, khát quá"
Đợi nửa ngày, mới có người đưa nước tới, cô nhận lấy uống hai ngụm, trên cổ họng thoải mái một chút, quay đầu lại, nhìn thấy Phó Luân vừa tẩy trang xong cô ngại ngùng bật lên:"Sao lại là anh?"
“Là anh thì rất bất ngờ sao?".Đôi mắt thâm sâu của Phó Luân không chớp, tràn đầy tình ý không che giấu nhìn cô.
Cùng đoàn làm phim, muốn nói không nhìn thấy anh ta thì quá giả dối, cô nắm chặt ly nước, hơi mất tự nhiên:"Anh có cảnh hôm nay à?"
"Ừ"Bởi vì lịch trình làm việc của Bạch Kiêu rất căng thẳng, gần đây đa phần là cô diễn với anh ta, cho nên mặc dù bọn họ cùng đoàn nhưng cơ hội gặp mặt rất ít.
Lúc này ánh mắt Phó Luân quá mức nóng rực, làm cô cảm thấy áp lực, đem ly nước đặt trở lại trên bàn trang điểm tiếp tục việc tẩy trang của mình.
Phó Luân đứng ở phía sau, cảm giác được cô lạnh lùng xa cách, anh ta cúi đầu mở miệng, "Lạc Hi, rời khỏi anh ta đi, anh ta sẽ làm em đau khổ"
Động tác tẩy trang của Ngôn Lạc Hi dừng lại, cô nâng mí mắt lên, nhìn Phó Luân trong gương, vẻ mặt nghiêm túc, "Phó Luân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834500/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.