"Du Nhiên" hai chữ, nghe như sét đánh bên tai Lệ Dạ Kỳ, muốn nổ tung.
Anh không thể tin nhìn nữ nhân trước mặt, gương mặt khả ái, ngũ quan thanh tú, còn có nốt ruồi đặc trưng chỗ kia, hóa thành tro anh cũng nhận ra.
Phó Du Nhiên tự nhiên hào phóng hướng bọn họ đưa tay, mỉm cười nói: "Lệ tổng, Lệ phu nhân, xin chào, tôi là Phó Du Nhiên"
Ngôn Lạc Hi rũ mắt, nhìn Phó Du Nhiên bàn tay trắng nõn, cô cảm giác được rõ ràng sự khắc chế cảm xúc của người đàn ông bên cạnh.
Cô nghiêng đầu nhìn anh, anh lại không chớp mắt nhìn chằm chằm Phó Du Nhiên, ánh mắt nồng đậm, hận không thể chọc ra một lỗ trên người cô ta.
"Lệ đại thần... "Tiếng lòng Ngôn Lạc Hi run lên.
Không thích hợp, từ lúc Phó Du Nhiên bắt đầu xuất hiện, người nam nhân liền trở nên không thích hợp.
Bàn tay Phó Du Nhiên xấu hổ cứng đờ trên không trung, vừa muốn thu hồi, đã bị một bàn tay to ấm áp khô ráo cầm, cô ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn ngũ quan lạnh lùng của người đàn ông, mỉm cười "Lệ đại thần, xưng hô giữa vợ chồng các người thật thú vị"
Cổ tay dần dần tích lực, đôi mắt thâm thúy của Lệ Dạ Kỳ lẳng lặng nhìn Phó Du Nhiên thật sâu.
Xương tay sắp bị bóp nát đau đớn, làm Phó Du Nhiên một tấc một tấc trắng xuống, ý cười ngưng trệ ở bên môi.
Cô dùng sức rút tay ra, một giây sau, Lệ Dạ Kỳ đã buông ra, giọng nói lạnh nhạt từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834496/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.