Điền Linh Vân giật mình, thu hồi thái độ cà lơ phất phơ, luống cuống nhìn cô,
"Nhị Lạc, hai người thật sự cãi nhau sao? Kỳ thật Lệ Dạ Kỳ người này rất tốt, anh ấy......"
"Ừ, anh ấy ngoại trừ không yêu mình, cái gì cũng được". Ngôn Lạc Hi nhẹ nhàng ngắt lời cô.
Điền Linh Vân sững sờ tại chỗ, trong đầu đều là xong rồi, Nhị Lạc bị thương rồi..
Điền Linh Vân đêm nay đến cùng Mạc Thần Dật tham dự tiệc, bọn họ đến trễ một chút, nghe nói đã bỏ lỡ một màn hấp dẫn, bất quá dùng cái miệng duyên dáng của mình, tìm hiểu xung quanh mới biết đã xảy ra trò hay gì.
Lúc ấy trong lòng chợt lộp bộp, sau đó Mạc Thần Dật bên cạnh chợt kêu lên, "Chết tiệt, đó là người hay quỷ, hù chết cục cưng rồi"
Điền Linh Vân quay đầu thấy trong mắt anh ta tràn đầy sợ hãi nhìn thẳng phía trước, cô theo tầm mắt ngó qua, một mỹ nhân duyên dáng đứng đó, bên cạnh là Lệ Dạ Kỳ.
Điền Linh Vân và Mạc Thần Dật hai đôi cửa, hàng xóm tương thân tương ái, lớn lên cùng nhau, sự hiểu biết giữa cả hai cũng không ít.
Hai tay Điền Linh Vân khoanh trước ngực, tư thế mười phần nữ vương kiêu kỳ, nhướng mày liếc bọn họ, hỏi:"Cô ta là ai?"
Mạc Thần Dật chỉ vào cô gái kia, giọng nói âm trầm: "Cô ấy à, kỳ thật tôi cũng không biết là ai, nhưng tôi biết có một người đã chết, gương mặt giống cô ta như đúc"
"Đừng nói kinh khủng như vậy được không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834492/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.