"Ây da, đau bụng, đau bụng chết tôi rồi". Điền Linh Vân cười đến cành hoa run rẩy, đâm nghiêng đưa tới một tờ khăn giấy, Mạc Thần Dật nhìn rượu vang đỏ tràn ra từ khóe miệng cô, ánh mắt sâu dần:"Lau đi, đủ khó coi"
"Khó coi cũng đẹp hơn anh"
Điền Linh Vân nhận lấy khăn giấy, nhẹ nhàng đè ép khóe môi, tránh làm trôi màu sơn.
"Nhìn xem, Lệ nhị thiếu đã trở thành bối cảnh, Nhị Lạc ra tay, thật sự đủ thê lương"
Trực tiếp đoạt Phó Du Nhiên, đem Lệ Dạ Kỳ phơi ở một bên, Nhị Lạc rất giỏi rất mạnh mẽ.
Mạc Thần Dật cà lơ phất phơ tựa vào trụ tròn bên cạnh Điền Linh Vân, không chút để ý nhắc nhở:
"Có nhìn thấy nắm chặt nắm tay của Thất ca tôi không? Nhị Lạc nhà cô rắc rối lớn rồi"
"Ai rắc rối còn chưa biết?". Điền Linh Vân không cho là đúng.
Giữa sàn nhảy, một bàn tay nhỏ nhắn đặt bên hông Phó Du Nhiên, kỹ thuật nhảy lúc này của Ngôn Lạc Hi, là động tác của người đàn ông trong điệu nhảy giao tiếp.
Cô mặc một bộ váy dài màu hồng, làn da nõn nà, dây đeo vai tinh tế nổi bật cổ trắng thon thả, cô mỉm cười nhìn Phó Du Nhiên, đôi trong sáng lấp lánh nhưng rất lạnh lùng, khuôn mặt nhỏ nhắn dưới ánh đèn rạng rỡ như ngọc:“Phó tiểu thư hình như rất có hứng thú với người đàn ông của tôi?
Từ lúc xuất hiện, ánh mắt mơ hồ của Lệ Du Nhiên đã cố ý rơi trên người Lệ Dạ Kỳ, trông giống tiểu hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834488/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.