Thấy cô xoay người đi ra ngoài, Lệ Dạ Kỳ càng nhíu chặt mày, nắm chặt cổ tay cô.
Một tiếng hô khẽ, người Ngôn Lạc Hi đã bị kéo xoay người đi, dán lên một bức tường thịt cao ngất.
Cô tức giận giãy dụa, người đàn ông lại không nhúc nhích, cánh tay mạnh mẽ ôm chặt eo cô.
"Nói chuyện đàng hoàng. "Lệ Dạ Kỳ cúi đầu, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.
Ngôn Lạc Hi trong lòng tức giận càng sâu, cô không để ý cổ tay sẽ bị thương, mạnh mẽ muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Lệ Dạ Kỳ, "Anh buông em ra"
Trong mắt Lệ Dạ Kỳ xẹt qua một tia thâm trầm, anh chế trụ hai tay xằng bậy của cô kéo một cái, thân thể cao lớn cao ngất đem nàng đặt ở trên vách tường, thân thể lẫn nhau kín không kẽ hở dán cùng một chỗ.
"Rốt cuộc em giận anh cái gì, hả?"
Ngôn Lạc Hi sau lưng đụng vào vách tường, truyền đến một trận đau đớn, hốc mắt cô hồng hồng, ánh mắt trừng Lệ Dạ Kỳ xen lẫn tức giận cùng ủy khuất.
"Anh là tên man rợ, buông em ra, em không muốn nói chuyện với anh"
"Không muốn nói chuyện với anh, vậy thì muốn nói chuyện với ai? Tên cặn bã kia, Phó Luân hay là Bạch Kiêu, hả?"
Sao anh không biết, vợ anh khi nào bị nhiều ruồi bọ nhớ thương như vậy?
Ngôn Lạc Hi bị giọng điệu châm chọc của anh làm tức giận, cô trào phúng nói:"Vậy còn anh? Không Lê Trang Trang thì là Phó Du Nhiên, cũng không cam lòng cô đơn".
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834468/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.