Ngôn Lạc Hi trừng to hai mắt, không thể tin nhìn người đàn ông trước mặt, trong đầu cô xuất hiện ảo giác sao? Anh lại nói xin lỗi cô?
"Anh...vừa nói cái gì?"
Lệ Dạ Kỳ nhìn bộ dáng không thể tin được của cô, mềm lòng đến rối tinh rối mù, anh đưa tay ôm cô vào trong ngực, gần như thở dài nói: "Xin lỗi bà xã, lời nói buổi sáng đã làm em tổn thương"
Hơi thở nam tính ấm áp dày đặc vây quanh cô, trước mắt Ngôn Lạc Hi bịt kín một tầng sương mù, trong lòng ủy khuất lại chua xót, nước mắt thiếu chút nữa liền lăn xuống.
Cô nhắm mắt lại, trái tim khẽ run:"Anh tính nói cái gì?"
Lệ Dạ Kỳ ôm cô chặt hơn, cằm đặt trên vai cô, giọng nói càng mềm mại, "Bà xã, anh là đang nhận lỗi với em, dì Đông nói lời của anh làm tổn thương em. Xin lỗi, anh không có kinh nghiệm ở chung với con gái ăn nói quá trực tiếp không cố ý làm em đau lòng"
Để được Lệ Dạ Kỳ xin lỗi, đối với Ngôn Lạc Hi quả thực khó thể tin được.
Mà còn chân thành và tha thiết rất có thành ý nhận lỗi. Chỉ là cô không cảm nhận được tình cảm của anh dành cho cô, bất quá chỉ là nghĩa vụ cần làm.
"Anh không cần xin lỗi, tim em không phải thuỷ tinh dễ tổn thương đến vậy. Thật ra, anh có nói gì nữa cũng không quan trọng.
Ngay từ đầu, chúng ta cũng đâu phải đến với nhau vì tình cảm". Trái tim Ngôn Lạc Hi lạnh lẽo.
Lệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834457/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.