Ngôn Lạc Hi đi ra khỏi cung Bình Dương, liếc mắt nhìn thấy người đàn ông ngồi bên cạnh xe bảo mẫu.
Trong miệng anh ngậm điếu thuốc, âu phục khoác lên cổ tay, cà vạt lỏng lẻo đeo trên cổ, cúc áo sơ mi cởi ra ba cái, lộ ra một mảnh da thịt khiến người ta mơ màng.
Thấy cô đi tới, đôi mắt đen nhánh của anh nhìn qua, chờ cô đến gần, anh hỏi: "Mệt không?"
Ngôn Lạc Hi lành lạnh liếc anh một cái, lập tức lên xe ngồi xuống, mệt mỏi nhắm mắt lại:"Em mệt mỏi như vậy bởi vì ai a, em nói anh là đại nam nhân, có thể đừng trẻ con như vậy được không? Hở chút là đòi cho người ta nghỉ làm?"
"Biết vậy thì đừng chọc giận anh"
Ngôn Lạc Hi tức giận nghiến răng nghiến lợi:"Kẻ giàu bọn anh đều thích làm như vậy? Ỷ có tiền có quyền không coi ai ra gì, cướp đoạt, tuỳ tiện điều khiển sự nghiệp mạng sống của người khác?"
Lệ Dạ Kỳ híp mắt:"Phu nhân, ở thế giới tồn tại quy luật sống gọi là luật rừng. Ông trời cho bọn anh quyền lực, chính là để sử dụng vào những lúc cần thiết sẽ đạt được thứ mình muốn, đúng không?"
"Nói đến dễ nghe như vậy, cũng chỉ là ăn cướp"
Lệ Dạ Kỳ nhả một làn khói sương liếc nhìn cô nói:"Nói cách khác, cướp người hay vật yêu thích, vốn dĩ bản chất đàn ông đều như vậy không liên quan tới việc có tiền hay không"
Ngôn Lạc Hi thế mà lại cảm thấy anh nói rất có đạo lý, không không không, cô nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834434/chuong-206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.