Phó Du Nhiên trìu mến ngọt ngào dường như muốn đem Lệ Dạ Kỳ hoà tan trong mắt.
Từ toilet trở về Ngôn Lạc Hi sững sờ tại chỗ, nhìn ánh mắt khiêu khích của Phó Du Nhiên, tay vô thức nhắm chặt, trong nháy mắt thật sự muốn xoay người bỏ chạy.
Nhưng hai chân như đinh đóng trên mặt đất, căn bản là không thể di chuyển nửa bước.
Đôi mắt đen nhánh của Lệ Dạ Kỳ không gợn sóng, giọng nói lạnh nhạt, "Cho nên?"
"Anh đồng ý chấp nhận em không?". Phó Du Nhiên trong mắt tràn đầy chờ mong, lần này trở về, là muốn lấy lại thứ thuộc về mình.
Vẻ mặt Lệ Dạ Kỳ lạnh nhạt, thờ ơ đốt tro thuốc lá, cay nghiệt nói: "Tôi không hề có hứng thú với nữ nhân dối trá đội mặt người khác, cũng không còn trẻ nữa không cần ở trước mặt tôi bày ra bộ dạng ngây thơ"
Phó Du Nhiên sắc mặt trắng bệch, trong mắt kinh ngạc nhìn anh, "Nhị ca....."
Lệ Dạ Kỳ đặt ly rượu xuống, ánh mắt càng thêm lạnh lùng, "Hai chữ này phun ra từ miệng cô, thật khiến người ta ghê tởm"
Phó Du Nhiên mãnh liệt trừng to mắt, trong mắt lệ quang lóe ra, thật không ngờ, anh sẽ đối với cô cay nghiệt như thế.
Lệ Dạ Kỳ xoay người, thấy Ngôn Lạc Hi sắc mặt tái nhợt đứng tại chỗ, anh bước nhanh qua, giữ chặt cổ tay cô, kéo cô rời đi.
Ngôn Lạc Hi hoàn toàn không nghĩ tới, Lệ Dạ Kỳ độc mồm độc miệng cư nhiên lợi hại như vậy, nhìn bộ dáng Phó Du Nhiên lã chã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834424/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.