Cố Thiển đẩy người ra, giơ tay tát lên mặt Mặc Bắc Trần, sao có thể cưỡng hôn cô hết lần này đến lần khác?
Mặc Bắc Trần dễ dàng nắm lấy bàn tay cô, mày nhíu lại, cụp mắt nhìn bộ dáng quật cường của cô, trầm giọng cảnh cáo: "Thiển Thiển, hậu quả chọc giận anh, em chịu không nổi"
Khóe mắt Cố Thiển đỏ bừng, cô dùng sức rút tay về, hung hăng lau môi.
Thế nhưng cỗ nóng bỏng kia làm thế nào cũng lau không hết, phảng phất từ cánh môi vẫn nóng đến đáy lòng, nóng đến tâm hoảng ý loạn.
Mặc Bắc Trần ánh mắt hơi tối, túm cổ tay cô, mở cửa xe đem cô đẩy mạnh vào trong, anh ta theo sát lên xe, rất nhanh Rolls Royce màu đen phóng đi không dấu vết.
Ngôn Lạc Hi nhận thấy có gì không đúng, lúc chạy tới muốn ngăn cản đã không còn kịp, cô trơ mắt nhìn chiếc Rolls Royce màu đen biến mất ở giao lộ, tức giận dậm chân tại chỗ.
Cô lấy di động ra gọi điện thoại cho Cố Thiển, vừa mới vang lên hai tiếng, di động đã bị cúp máy, gọi lại, cũng đã tắt máy.
Cô gấp đến độ xoay quanh, thình lình nhìn thấy Thẩm Trường Thanh dưới thành, cả người cô chấn động.
Cách một khoảng cách, không thấy rõ vẻ mặt Thẩm Trường Thanh nhưng thân ảnh cao gầy căng thẳng kia làm cho người ta nhìn mà chua xót.
Bọn họ cuối cùng cũng chỉ tiểu nhân vật, người khác một ngón tay có thể nghiền chết, làm sao chống lại được vận mệnh?
Ban đêm, màn trời buông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834418/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.