Ngôn Lạc Hi chậm rãi thu tay lại, cô nhẹ nhàng lắc đầu, "Vấn đề giữa em và anh ấy, không phải nói ra miệng là có thể giải quyết, Bạch Kiêu, cám ơn anh, đêm nay em rất vui."
Cô không biết tìm đâu ra dũng khí tiếp tục đối mặt với tương lai phía trước.
Đẩy cửa xuống xe, Ngôn Lạc Hi cười vẫy vẫy tay với Bạch Kiêu:”Trở về lái xe cẩn thận, tạm biệt”
Tay Bạch Kiêu buông xuống bên người nắm chặt, anh vẫn luôn biết, anh không phải người có thể xoa dịu trái tim cô, chỉ biết giương mắt nhìn cô đi vào biệt thự, buồn bã thu hồi tầm mắt, khởi động xe chạy xuống chân núi.
Ngôn Lạc Hi xách túi đi trên con đường lát đá xanh, biệt thự phía trước đèn đuốc sáng trưng, bỗng nhiên dừng bước, nhớ tới những lời Phó Tuyền nói, tâm tình trở nên trầm trọng.
Thù giết cha?
Vậy còn Lệ Dạ Kỳ đối với Phó Tuyền là thù gì?
Nếu Lệ Du Nhiên không bị Phó Tuyền bắt đi mười năm, như vậy bọn họ có lẽ đã sớm kết hôn, con cái thành đàn, cho nên Lệ Dạ Kỳ đối với Phó Tuyền là thù cướp vợ?
“Ai” Cô khẽ thở dài, bỏ đi suy nghĩ lung tung, từng bước một đi về phía biệt thự.
Đi đến ngoài sân, cô nhìn thoáng qua đã thấy một người đàn ông đang tựa vào xích đu, đung đưa nhẹ nhàng, Mai Mai đang ngơ ngác ngồi xổm bên cạnh anh, có lẽ nhận ra động tĩnh bên này, tinh thần nó phấn chấn bất ngờ nhìn lại.
Vừa nhìn thấy Ngôn Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834116/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.