Ngôn Lạc Hi đi vào trong rương kiệu, Bạch Kiêu đóng cửa lại, xoay người đi vào phòng điều khiển, khởi động đu quay.
Bạch Kiêu bên dưới ngẩng đầu lên nhìn đu quay chậm rãi xoay vòng tròn. Anh muốn là người đàn ông bênh cạnh bảo vệ, che chở cho cô, nếu là anh, sẽ không bao giờ để cô tổn thương thế này.
Sẽ mất bao lâu để cô cảm nhận được tâm ý từ anh?
Trong rương kiệu, Ngôn Lạc Hi nghiêng đầu nhìn Bạch Kiêu ở sân ga phía dưới trong lòng một trận khổ sở, xin lỗi Bạch Kiêu, để anh nhìn thấy em chật vật thất bại như vậy, cũng như để anh thấy sự ích kỷ này của em.
Bởi vì em cái gì cũng không thể đáp lại, trái tim đã bị người ấy chiếm trọn rồi.
Trên đu quay cao tít chở người thương tâm, tịch mịch từng vòng xoay, Bạch Kiêu đứng ở trên sân ga thuỷ chung nhìn người, tư thái trông coi cho dù là người có lòng dạ sắt đá cũng phải cảm động.
Trong rương kiệu, Ngôn Lạc Hi hai tay che mí mắt, khóc rống thất thanh.
Lúc này đây, là thật muốn từ bỏ cho dù có yêu anh bao nhiêu cũng không thể đánh mất tôn nghiêm đợi chờ bên cạnh.
Xin đừng thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại mà thương hại, bởi vì cô sẽ lại cô thường chính mình.
……
Lệ Dạ Kỳ lái xe về đến nhà, sau khi xem tài liệu tối qua tâm tình anh rối loạn, suy nghĩ không ra cách giải quyết tốt nhất.
Anh rất thích cô!
Bởi vì điều đó mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834075/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.