Vừa rồi khi bọn họ lao ra, Ngôn Lạc Hi đã bị Lệ Dạ Kỳ chờ ngoài cửa kéo vào trong xe, Bạch Kiêu lo lắng cho cô, tự nhiên cũng ngồi vào ghế sau theo.
Xe chạy được một đoạn, sau đó dừng ở ven đường, Lệ Dạ Kỳ ngồi ở ghế lái, anh ngẩng đầu nhìn kính chiếu hậu, mặt mày trầm xuống.
"Anh Bạch, mời xuống xe"
Bạch Kiêu nhìn người đàn ông toàn thân tản ra lệ khí, lông mày nhíu lại, quay đầu nhìn Ngôn Lạc Hi ngồi ở ghế lái phụ, dịu dàng nói: "Lạc Hi, em không thành vấn đề chứ?"
Ngôn Lạc Hi tuyệt đối không nghĩ tới Lệ Dạ Kỳ sẽ ở ngoài cửa ôm cây đợi thỏ, lúc này đều là vẻ mặt mơ hồ không lấy lại được tinh thần, nghe được Bạch Kiêu hỏi mới tỉnh táo, "Không, không thành vấn đề"
Trong lòng Bạch Kiêu rất rõ ràng, đây là mâu thuẫn giữa bọn họ, anh không thể nhúng tay vào, anh nói: "Vậy gặp đoàn làm phim"
"Được"
Bạch Kiêu đẩy cửa xuống xe đứng ở bên đường, đưa mắt nhìn Bentley màu đen lao đi, ngực từng đợt khó chịu.
Bên trong xe rất yên tĩnh, Ngôn Lạc Hi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm loạn như ma, cô đã càng không có cách nào ung dung đối mặt với Lệ Dạ Kỳ, tại sao lại như vậy?
Có lẽ vì tổn thương sâu sắc mà nản lòng thoái chí.
Hai tay Lệ Dạ Kỳ nắm thật chặt tay lái, tối hôm qua anh tìm cô cả đêm, những nơi cô có thể đi đều đã đi tìm, thậm chí còn đến nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834071/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.