Ngôn Lạc Hi nào nghĩ tới Tiết Thục Dĩnh trực tiếp mang cô về đây. Sau khi quyết định ly hôn cô chưa từng có ý nghĩ quay lại nơi này.
Nhưng hôm nay, cả thành phố chìm trong lễ hội cô thực sự lại bước chân vào đây lần nữa.
Tiết Thục Dĩnh nghiêng người tháo bộ tóc giả trên đầu cô xuống, trông vẫn tươi tỉnh mặc dù trang điểm hơi đậm cũng rất xinh đẹp, bà cười tươi như hoa nói:"Con đã hứa tối nay cùng mẹ trải qua đêm Giáng sinh."
"Mà mẹ ơi, con…"Ngôn Lạc Hi khẩn trương đến mức tay chân không biết nên để ở đâu, thật sự một chút chuẩn bị trong lòng cũng không có, cứ như vậy bất ngờ không kịp đề phòng bị mang đến nơi này.
Tiết Thục Dĩnh đẩy cửa ra, đứng bên cửa xe nói "Yên tâm, Tiểu Thất không có nhà"
"A." Ngôn Lạc Hi nghe thấy Lệ Dạ Kỳ không ở đây, trái tim đang treo lơ lửng phút chút trở lại như cũ.
Cô không sợ Lệ lão gia phản đối bọn họ, cũng không sợ đối mặt Phó Du Nhiên bên trong duy nhất sợ gặp mặt anh ở đây, sẽ rất lúng túng!
Đã là đêm khuya, lúc về tới người trong nhà đều đã ngủ. Tiết Thục Dĩnh đưa Ngôn Lạc Hi tới phòng Lệ Dạ Kỳ, bà nói: "Lạc Lạc, ở đầu giường đặt vớ dài vừa mua, ông già Noel sẽ tới phát quà"
Ngôn Lạc Hi nhìn vớ mới mua trong tay, rốt cuộc hiểu vì sao Tiết Thục Dĩnh kiên trì mua vớ cho cô, hốc mắt hơi ẩm ướt, dường như sau tám tuổi cô không còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834043/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.