Thím hai Lệ gia không nghĩ tới cô hùng hổ dọa người như thế, không chút nhượng bộ, bà nhíu mày nói:"Cô Ngôn, thứ tôi nói chính là tình cảm"
"Được, nói về tình cảm, Lệ tiểu thư có tự tin gì cho rằng mười năm sau trong lòng Lệ Dạ Kỳ vẫn còn cô ấy? Nếu có, anh ấy sẽ ly hôn tôi cưới cô ấy. Nếu anh ấy không làm vậy, có nghĩa tất cả mọi thứ đều là Lệ tiểu thư vọng tưởng". Ngôn Lạc Hi sắc bén nói.
Thím hai sắc mặt cứng ngắc, tay nắm chặt thức ăn cho cá, ngay cả phong độ hào môn quý phu nhân cũng duy trì không nổi nữa, ngữ khí bén nhọn: "Con hát quả nhiên chính là con hát, thực không biết liêm sỉ"
Ngôn Lạc Hi khẽ mím môi, thản nhiên nói: "Tôi cho rằng quý phu nhân hào môn đều có giáo dưỡng rất tốt, xem ra cũng chỉ thế thôi"
"Con khốn!" Thím hai rốt cục bị chọc giận, bà giơ tay muốn tát mặt Ngôn Lạc Hi.
Ngôn Lạc Hi còn không kịp phản ứng, phía sau đã có một bàn tay chặn cổ tay bà ta lại, thím hai tức giận trừng mắt, đâm vào trong đôi mắt tràn đầy nghiêm sắc kia, bà cả kinh, "Tiểu Thất, sao con lại ở đây?"
Lệ Dạ Kỳ lạnh lùng nhìn bà ta, giọng nói lạnh lẽo:"Thím hai, vợ con có làm gì sai cũng là con dạy dỗ, không cần phiền tới người ngoài động thủ"
Thím hai tựa như bị vải một bạt tai, hai má nhất thời đỏ lên:"Tiểu Thất, con không nên cưới một người vợ như vậy, sẽ làm ông nội tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834039/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.