Điền Linh Vân nhìn cô rạng rỡ đi ra ngoài phòng làm việc, chống trán cười khẽ, "Nhị Lạc, cố lên”.
Ngôn Lạc Hi tươi cười tuyệt diễm, đi ra khỏi phòng làm việc, liền khẩn cấp gọi điện thoại cho Chu Bắc, "Thư ký Chu, Lệ đại thần có ở công ty không?"
"Hôm nay Thất gia không đến công ty, nghe giọng nói hình như bị bệnh, phu nhân không biết sao?"Lệ Dạ Kỳ bãi công, Chu Bắc bận rộn như chó, hội nghị lúc trước toàn bộ đều phải hoãn lại, hội đàm đã hẹn cũng phải hoãn lại.
Ngôn Lạc Hi nhớ tới buổi sáng anh cậy mạnh kia, cô vội vàng cúp điện thoại, ngồi lên xe bảo mẫu chạy về nhà, cầm chìa khóa mở cửa, lòng bàn tay cô vẫn còn run rẩy.
Mở cửa đi vào, quả nhiên nhìn thấy giày da của người đàn ông chỉnh tề đặt trên sàn nhà, cô thay dép lê vội vàng đi vào, phòng khách không có ai, đi vào phòng ngủ, liền thấy anh nằm trên giường.
Cô nhíu mày, anh bệnh thật rồi sao?
Cô bước nhanh đến bên giường, trong phòng ánh sáng lờ mờ, không thấy rõ sắc mặt, cô đưa tay phủ lên trán anh, nhiệt độ nóng quá, cô nhẹ nhàng lắc lắc anh:"Lệ đại thần, anh sốt rồi, tỉnh lại đi”
“...... Đã chết...... Toàn bộ đã chết...... Tại sao chỉ có một mình tôi sống...... " Người đàn ông ngủ say bị ác mộng cuốn lấy, không ngừng nói mớ, lông mày nhíu thật sâu.
Ngôn Lạc Hi nhìn dáng vẻ của anh, không hiểu sao lại đau lòng
Anh rốt cuộc đã trải qua cái gì, mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834015/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.