Nhìn đôi môi mỏng dần đến gần của người đàn ông, Ngôn Lạc Hi giãy dụa càng lợi hại, cô nghiến răng cảnh cáo, "Lệ Dạ Kỳ, anh dám xằng bậy, tôi sẽ cho anh đoạn tử tuyệt tôn".
Lệ Dạ Kỳ: "......"
Rõ ràng là hù dọa cô, nhưng nhìn thấy cô phản ứng kịch liệt như vậy, tự tôn của anh vẫn rất tổn thương, anh cúi người xuống, gối lên vai cô, cầm lấy tay cô kéo đến nửa thân dưới thăm dò.
"Hi nhi, nó đói bụng, vẫn rất đói rất đói"
Người nào đó đáng thương hề hề làm nũng.
Ngôn Lạc Hi cảm giác tay mình đụng phải một cỗ sắt nóng cứng, nóng đến mức muốn đem tay cô hòa tan, hai má cô nóng lên.
"Anh đừng có làm loạn"
Lệ Dạ Kỳ hôn lên cổ cô, cảm giác cả người cô run lên, anh híp mắt, tiếp tục làm nũng,
"Thật sự rất khó chịu, giúp anh được không?"
Ngôn Lạc Hi mặt đỏ tới mang tai, liều mạng rút tay về, lại bị anh gắt gao kéo lấy không buông, ý chí lực đang dần dần bị tan rã.
Cô nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên một màn quá khứ phát sinh, cô cả người sôi trào huyết dịch dần dần lạnh đi, lạnh lùng nói:
"Ngoại trừ tôi, còn rất nhiều người tình nguyện vì anh cống hiến sức lực."
Cả người Lệ Dạ Kỳ cứng đờ, anh ngẩng đầu lên nhìn cô:"Hi nhi..."
"Tôi mệt rồi, không còn sức chơi trò chơi với anh, ra ngoài đi." Ngôn Lạc Hi cuộn mình vào trong chăn, không để ý tới người đàn ông phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833990/chuong-330.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.