Bạc Cẩm Niên rất nhanh đã xuất hiện ở cửa, anh nói vài câu với nhân viên kiểm tra thư mời, nhân viên nhìn Điền Linh Vân rồi sang Ngôn Lạc Hi, cuối cùng đã cho họ vào.
Bạc Cẩm Niên dẫn họ bằng một lối đi khác vào phòng:“Để Ngôn Lạc Hi thay váy trước, tôi lấy thẻ phòng.”
Điền Linh Vân không nhìn anh, vươn tay cầm lấy bộ váy trong tay Ngôn Lạc Hi, đẩy cô vào trong:”Thay váy trước đi”
Cửa phòng bị đóng sầm trước mắt, Bạc Cẩm Niên sờ sờ mũi, tính tình càng ngày càng nóng, đứng được vài giây, anh quay người đi về phía quầy lễ tân.
Ngôn Lạc Hi nhìn Điền Linh Vân im lặng, cởi áo khoác bông hoa đã mượn của dì Đồng, cô đã cải trang thành bà ấy để chạy ra ngoài:”Điền Điền, vừa rồi cậu hứa gì với Bạc Cẩm Niên vậy?”
Điền Linh Vân lấy chiếc váy có chút nhăn nhúm ra, mang ủi lại rồi treo bên cạnh, nói:“Không có gì đâu, nhưng cậu sao vậy? Tôi tưởng cậu sẽ không tới chứ?”
“Bị Lệ Dạ Kỳ nhốt trong nhà” Ngôn Lạc Hi nhẹ nhàng nói.
“Cái gì?” Điền Linh Vân Khó tin nhìn cô, “Hai người lại cãi nhau à?”
"Anh ấy không tin tôi, sợ tôi bán đứng anh ấy, cho nên không cho phép ra ngoài, cũng không cho phép gọi điện thoại, chặn hết tín hiệu". Ngôn Lạc Hi cười khổ một tiếng, cho dù đã sớm biết anh không tín nhiệm cô, nhưng khi đối mặt với sự thật, cô vẫn sẽ khó chịu.
"Bán đứng?".Điền Linh Vân nghi hoặc hỏi.
"Ừ, bán đứng"
Thật ra, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833939/chuong-356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.