Ting một tiếng thang máy mở, Ngôn Lạc Hi bước ra ngẩng mắt tìm phòng.
Tấm thảm dưới chân tối màu ướt đẫm giống như có người cố ý vẩy nước xuống đất, Ngôn Lạc Hi cảm thấy có chút kỳ lạ, tiếp tục dọc theo vết nước, cuối cùng dừng lại ở căn phòng cuối hành lang, 1608 phòng của Tô Nhiêu
Cô chợt rũ mắt nhìn cửa cạnh khoang thuyền, nơi đó vài giọt máu đỏ sẫm, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ rùng mình, quay đầu nhìn lại đường đi, nếu như vết nước trên mặt đất đều là máu, thì vết thương nặng tới cỡ nào?!
Bàn tay bên người Ngôn Lạc Hi nắm chặt, sự tò mò và bất an mãnh liệt đánh sâu vào lòng, nếu cô đủ lý trí nên lập tức xoay người rời đi.
Nhưng có một loại cảm giác khó hiểu thúc đẩy, khiến cô giơ tay lên gõ cửa.
"Ai đó?" Giọng nói Tô Nhiêu từ trong cửa truyền đến có chút khẩn trương.
Ngôn Lạc Hi buông tay, nói: "Chị Tô Nhiêu, là em, Ngôn Lạc Hi, túi xách của chị để ở đại sảnh, Khê Văn bảo em mang lên cho chị"
Bên trong im lặng một hồi, mới nghe được giọng nói Tô Nhiêu:"Đợi chị chút"
Ngôn Lạc Hi đợi một lát, cửa phòng thình lình mở ra khe hở trước mặt, Tô Nhiêu mặc áo choàng tắm màu hồng nhạt chắn ở cửa, hoàn toàn che khuất tầm nhìn của Ngôn Lạc Hi.
Tô Nhiêu đưa tay nhận lấy túi xách, khách khí nói:"Cảm ơn em, Lạc Hi, làm phiền em đưa đến tận nơi"
"Không sao, khi nãi du thuyền lắc lư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833933/chuong-359.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.