"Ai cần cậu đỡ"
Lệ Dạ Kỳ nhìn khẩu súng bạc nhỏ gọn tinh xảo trong tay Bạc Cẩm Niên, anh khẽ mím môi, vươn tay nhận lấy, đút vào túi áo vest, chống tay ở mép giường ngồi dậy.
Vừa cử động, hơi nóng ẩm ướt lại ập đến, anh cúi đầu nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng đã nhuộm đỏ máu, anh cau mày đi về phía cửa.
Vừa đi được hai bước, hai chân như nhũn ra, cả người nhào xuống đất.
Bạc Cẩm Niên đứng bên cạnh, nhanh tay lẹ mắt, giữ chặt cổ tay anh kéo trở lại, nhíu mày nói:"Mấy năm không gặp, anh vẫn trước sau như một sĩ diện tới chết như vậy?"
"Như nhau". Lệ Dạ Kỳ không cam lòng yếu thế trả lời một câu.
Đôi môi mỏng của Bạc Cẩm Niên hơi nhếch lên, nhẹ nhàng kéo ra một đường cong mỉa mai, đỡ anh ra khỏi phòng.
Ngôn Lạc Hi và Điền Linh Vân đứng ở đó, thoáng nhìn áo sơ mi trắng trên người Lệ Dạ Kỳ tràn đầy vết máu đỏ tươi, cô nhíu chặt mày, nói với Bạc Cẩm Niên:"Làm phiền"
Lông mày Bạc Cẩm Niên nhíu lại, ánh mắt vô cùng lãnh đạm:"Tôi chỉ giúp đưa anh ấy lên xe cứu thương, còn chuyện đi bệnh viện, tôi không phải bảo mẫu, không có nghĩa vụ chăm sóc anh ấy."
Ngôn Lạc Hi nhìn thân ảnh cao lớn lạnh lùng kia, lại không nói gì.
Điền Linh Vân tức giận đá Bạc Cẩm Niên một cái:"Anh biết nói chuyện không? Lệ nhị thiếu tốt xấu cũng là bạn anh, đưa anh ấy đi bệnh viện thì làm sao?"
"Bạn bè thì phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833919/chuong-365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.