Trong lòng Ngôn Lạc Hi như bị kim đâm mạnh, nỗi đau dày đặc lan tràn, nhìn bóng mình phản chiếu trên tấm kính, cô lạnh lùng nói:"Bà nghĩ, có ai muốn nhận kẻ buôn đủ tội ác làm mẹ không?"
“Con nhất định phải làm ta tổn thương mới thấy hả dạ sao?". Giọng nói yếu ớt của Phó Tuyền vang lên.
Ngôn Lạc Hi nhìn chằm chằm vào khóe môi mình, cười tàn nhẫn:"Vậy bà tổn thương người khác, có bao giờ nghĩ tới gia đình người khác sẽ đau lòng không?"
"Lạc Hi..."
"Đừng gọi cho tôi, chỉ cần nghe giọng nói của bà, tôi cũng thấy buồn nôn, huống chi nhìn thấy khuôn mặt xấu xí của bà". Ngôn Lạc Hi dứt lời đập điện thoại vào kính, mọi thứ lập tức vỡ vụn trên mặt đất.
Toàn thân cô run rẩy, hai tay ôm mặt ngã xuống đất, sao lại khổ sở như vậy? Cô luồn tay vào tóc, kéo mạnh, chỉ bằng cách này, mới có thể xoa dịu nỗi đau trong lòng.
Khi bước chân vào giới giải trí, cô nghĩ nếu mẹ nhìn thấy mình sẽ rất tự hào.
Khi đó, bà nhất định sẽ quay lại tìm cô, hai mẹ con họ sẽ được đoàn tụ.
Và bây giờ, cô thật sự hận chính mình, tại sao bà không phải người bình thường? Ước gì họ không bao giờ gặp lại nhau, ít ra cô sẽ
mơ về một người mẹ tốt, một mái nhà, một gia đình giản dị, có thể sẽ tha thứ cho bà.
Nhưng sao lại khó đến như vậy?
Một người mẹ như vậy, nghĩ đến lại chán ghét dòng màu chảy trong cơ thể,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833902/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.