Trong bữa tối, Ngôn Lạc Hi nhận được rất nhiều tư vấn tổ chức từ thiện, Tô Nhiêu có kinh nghiệm trong lĩnh vực này gần như biết tất cả mọi thứ.
Ngôn Lạc Hi nhận được nhiều cảm hứng, đồng thời hiểu rằng việc thành lập quỹ từ thiện không chỉ cần vốn, mà còn cần nhân lực điều này vượt quá khả năng của cô.
Ăn tối xong trở về khách sạn, Ngôn Lạc Hi
bận tâm đến mức không đọc nổi kịch bản, ngồi trên ghế, tay ôm đầu gối, xem thông tin trên bàn không biết phải làm gì.
Theo ước tính vốn ban đầu Tô Nhiêu đưa ra, nếu không có 50 triệu thì rất khó xin được, đồng thời cũng phải kêu gọi một số nhà từ thiện có tâm, có kinh nghiệm.
Đủ các loại yếu tố thực tế bày ra trước mắt, không giống trước đây, chỉ cần quyên góp tiền cho trại trẻ mồ côi hay quỹ từ thiện, mọi chuyện sẽ ổn, tự mình làm thì trách nhiệm rất nặng nề.
"Sao khó quá vậy, trời ơi?!"
Lạc Hi đau đầu lẩm bẩm.
Điện thoại đột nhiên vang lên, cô ngước mắt lên, nhìn thấy trên màn hình hiện lên dòng chữ cô do dự một lát rồi bấm trả lời.
“Hi Nhi, em đang làm gì vậy?” Đầu bên kia truyền đến giọng nói từ tính đặc biệt, giống như đang thì thầm bên tai cô, mê hoặc lòng người.
Ngôn Lạc Hi chống cằm, đau lòng nói:“Lệ Dạ Kỳ, thành lập quỹ từ thiện có khó quá không?”
“Ừ, sẽ không dễ dàng đâu.” Lệ Dạ Kỳ có thể cảm nhận được sự buồn bã của cô:"Sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833883/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.