Hiên Viên Cô Vân cùng Nhược Khả Phi cứ như vậy nhảy xuống vách núi. Mọi người đứng phía sau đều giật mình, xanh tròn hai mắt há to miệng không thể tin nổi nhìn một màn trước mắt. Hai người kia cứ nhảy xuống như vậy? Khiếp sợ, khiếp sợ mọi người toàn bộ cứng đờ.
Hiên Viên Cô Phong lại trừng lớn mắt, đầu óc không thôi tự hỏi. Nàng cơ trí như vậy làm sao có thể làm ra chuyện ngốc nghếch thế được? Trong một khắc này trái tim như muốn ngừng đập. Trong nháy mắt cảm giác khó hiểu xông lên đầu? Đau lòng? Hối hận? Không muốn? Giận dữ? Không cam lòng? Còn có không tin? Không tin! Trong đầu Hiên Viên Cô Phong nháy mắt trào ra ý nghĩ như vậy, chợt bước nhanh chạy về phía vách đá.
Mọi người đứng phía sau kinh hô đuổi theo. Tiếp theo tất cả mọi người đều sửng sốt, toàn bộ khiếp sợ mở to mắt, nhìn một màn không thể tin được trước mắt này.
Dưới ánh trăng nhu hòa, hai người vừa nhảy xuống vách núi đang bay lượn ở trên bầu trời! Thật sự đang bay bay liệng!
Gió lạnh quất vào mặt, bầu trời đêm đầy sao, ánh trăng hiền hòa chiếu lên hai người đang bay lượn như chim ưng trên bầu trời, đúng là không thể dùng từ ngữ để miêu tả hết sức quyến rũ. Nhanh nhẹn như tiên, tay áo tung bay, như vẽ trong đêm, người như hoa, để những người ở bên dưới nhất thời lâm vào si mê ngu ngơ.
Vị đại tướng vừa nói có chắp cánh cũng không thoát thấy vậy hoàn toàn choáng váng. Hai người trong gió, ở trên bầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-da-sung-co/1635727/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.