“Ngươi có gặp sát thủ vào nhà phải gõ cửa sao?” Vô Hồn nói đúng lý hợp tình mang khinh bỉ bên ngoài, đưa tay lấy đậu đỏ chiên giòn ở trên bàn. Đối với việc đêm qua đả thương người trước mặt không có lấy một chút áy náy…
“Kia là của ta.” Diêm Diễm hai mắt phát lạnh.
“Đừng nhỏ nhọn như vậy chứ. Chúng ta đều là người của chủ tử, ăn của người một khối điểm tâm mà cũng ồn ào.” Vô Hồn không có liêm sỉ nói, rất nhanh đem món bơ đậu đỏ quăng vào miệng cắn cắn nuốt nuốt xuống, nhấm nháp xong liền trở nên bình thản, “Không tồi, hương vị này thật không tồi a.”
Diêm Diễm tay cứng ngắc ở giữa không trung. Cũng là, nếu căn cứ theo bản tính nóng nảy của Vô Hồn này, rất có khả năng mỗi ngày ở trên người hắn đâm mấy đao, thống khổ kia không chỉ là chính hắn, còn có nàng!
“Ngươi xem, các ngươi thật sự là được đại tiện nghi a. Ăn ngươi một khối điểm tâm thôi mà, nhỏ mọn như vậy làm cái gì?” Vô Hồn nhếch khóe miệng nói đạo lý rõ ràng.
“Chỉ một khối.” Diêm Diễm đau lòng đem miếng bơ đậu đỏ còn lại thu lên.
Vô Hồn bộ mặt vặn vẹo, ngậm tăm không nói nữa. Những năm gần đây hắn cũng biết Diêm Vương ưa thích, đoạt thức ăn trong miệng đã là chuyện thực nghiêm trọng, không cùng hắn liều mạng đã là thực dễ dàng tha thứ.
“Ngươi tới làm gì?” Diêm Diễm mắt lạnh nhìn tướng ngồi bất nhã củaVô Hồn trước mắt, khẩu khí không tốt.
Vô Hồn không có trả lời, nhìn chằm chằm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-da-sung-co/1635707/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.